Menu

Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi-Chương 101


Cuộc Sống Điền Văn Của Tình Nhi


Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng


Chương 101: Mang Thai (1)

Vài ngày sau, Tử Phúc vừa thi xong, đã bảo Tử Tình về nhà, nói tự mình chờ xem bảng là được, còn muốn đi tìm bạn bè hỏi thăm. Tử Tình nghĩ, mình đã đi không ít ngày, nên thu dọn đồ đạc về nhà.

Về đến nhà, vừa lúc Tú Thủy đính hôn, Tử Tình cảm than, thời gian cực nhanh, bất tri bất giác mình đã tới nơi này đều hơn bốn năm, nữ hài bên người đều gả làm vợ người khác, bình thường tính tình Tú Thủy tùy tiện, nói đến phu quân tương lai thì lại xấu hổ, mặt mày vui mừng, chắc vẫn có vài phần vừa lòng với hắn, Tử Tình không khỏi cao hứng thay nàng.

Hôm yết bảng, Thẩm thị dậy thật sớm, giục trượng phu mướn xe vào thành, đến cổng nha môn, người đã tấp nập, căn bản không chen vào nỗi, hai người đợi ở ngoài hơn nửa canh giờ, mới thấy Tử Phúc từ từ mà đến, Thẩm thị vừa thấy con, nhanh hỏi: “Thế nào, có qua hay không?”

“Nương, bảng còn chưa dán lên mà, các ngươi đến sớm như vậy làm gì? Ăn điểm tâm chưa? Nếu không thì con dẫn cha nương đi ăn gì đã nhé? Giwof có dán bảng thì chúng ta cũng không chen vào nỗi đâu.” Tử Phúc nói.

“Ta đã khuyên nương của con nửa ngày, nhưng nàng không nghe, phải tới đây cho bằng được. Đi thôi, nửa canh giờ nữa lại đến.” Tăng Thụy Tường khuyên nhủ.

Đang định đi thì thấy phía trước chuyển động một trận, quan sai ra ngoài dán thông báo, Thẩm thị nắm chặt hai tay, đợi đến khi đám người tản ra, Tử Phúc mới đi xem, thấy một người cùng trường bảo Tử Phúc xếp hạng thứ 22, Thẩm thị nghe thế, nước mắt lại trào ra , Tăng Thụy Tường đỡ nàng lui đến một chỗ yên lặng, để nàng vui vẻ khóc đã đời, lúc này Tử Phúc cũng tìm đến, ba người đến căn nhà thuê, thu dọn đồ, lại đi mua chút vải dệt và điểm tâm, mới thu xếp mướn xe về nhà.

Cả nhà vào cửa, Tăng Thụy Tường nói muốn dẫn Tử Phúc đến lão phòng, Thẩm thị đưa cho hắn hai bọc điểm tâm, hai người đến lão phòng, thấy lão gia tử vui vẻ đầy mặt tiễn Chu đại phu ra cửa, thì ra mấy ngày hôm trước Hạ Ngọc cảm thấy thân mình có chút không thoải mái. Cả người mệt mỏi, luôn buồn ngủ. Trong bụng còn khó chịu, mà mẹ chồng lại cho rằng nàng lười nhác, nói thành thân ba năm không sinh được con sẽ cưới bình thê, Hạ Ngọc nghe xong, tức giận bảo trượng phu đưa nàng về nhà mẹ đẻ. Muốn ở đây dưỡng một thời gian, ai biết hôm nay mời Chu đại phu xem mạch, là có thai.

Cha con Tăng Thụy Tường đi vào, Điền thị ôm Hạ Ngọc mà khóc. Hai người vừa khóc vừa cười, Điền thị thấy Tăng Thụy Tường vào, nói: “Tử Phúc. Ngươi đến nhà tiểu cô một chuyến, nói cho nàng biết nhị cô ngươi đã trở lại, có thai, để nàng đến thăm nhị cô.” Tử Phúc đáp ứng.

Tăng Thụy Tường nhìn mẫu thân đều quan tâm đến chuyện muội muội mang thai, nên không nói chuyện Tử Phúc ra. Thôi thì chờ tháng sáu thi cuộc thi tiếp theo rồi nói sau. Nghĩ vậy, liền toàn tâm toàn ý cao hứng thay Hạ Ngọc, người một nhà nói chuyện vui vẻ.

Điền thị bỗng nhiên nghĩ đến lần này nữ nhi về nhà mẹ đẻ không có đem dê sữa về, bây giờ lại mang thai, sữa dê không thể ngưng uống, liền mở miệng: “Tường nhi, lần này muội muội ngươi về nhà vội vàng, hiện thời lại có mang thai, sữa dê phải tiếp tục uống, ngươi sai Tử Phúc kéo một con tới đây đi.”

Tăng Thụy Tường nghe xong, lập tức đáp ứng, lúc này, Thu Ngọc cùng Tử Phúc vào cửa, lại ngồi một lát, liền dẫn Tử Phúc cáo từ về nhà.

Thẩm thị nghe tin tức tốt này, tự đáy lòng thay cô em chồng cao hứng, nói câu “Cuối cùng cũng chờ được ngày này. Giống như ngươi thường nói, cái gì mây cái gì trăng ý nhỉ?”

“Là mây tan trăng sáng, xem ra vi phu phải đốc thúc học nghiệp của nương tử mới được.” Nói xong, ôm bả vai thê tử vào nhà.

loading...

Sớm hôm sau, Tăng Thụy Tường mới nhớ tới chuyện dê sữa, nhắc Thẩm thị, Thẩm thị vội nói: “Đúng vậy.” Nói xong liền chuẩn bị ít vải thích hợp để làm quần áo, xách một rổ trứng gà, kéo con dê, tự mình đưa đến lão phòng, dặn dò Hạ Ngọc, mỗi ngày một chén sữa dê, một cái trứng gà, nhất định phải đem thân thể bồi dưỡng cho tốt.

Ai biết hai ngày sau, Thẩm thị đang chuẩn bị quần áo cho Tử Phúc lên tỉnh thi tiếp, Điền thị phái Đại Mao tới, Tăng Thụy Khánh truyền tin nói Chu thị cũng mang thai . Thẩm thị nghe xong, phản ứng đầu tiên là sao lại mang thai cùng lúc thế này? Ngàn vạn lần đừng sinh trùng ngày nữa. Định đi một chuyến, nhưng với quan hệ hai nhà bây giờ, thật sự không muốn đi tý nào, không đi thì không biết nói sao với Điền thị.

Trong lòng Thẩm thị ủy khuất, liền nói cùng mẫu thân Hà thị, Hà thị nghe xong, khuyên nhủ: “Nhiều năm như vậy mà ngươi đều nhẫn nhịn được, thì cố nhẫn nhịn thêm tý nữa đi. Bây giờ các ngươi ở riêng, ngươi đừng vì nàng mà làm mình bực bội, ngươi cứ đi một chuyến. Cầu cái tâm an, đừng để người ngoài biết lại tưởng cúng ta giàu có, trong mắt không xem ai ra gì. Tặng không cần nhiều,một rổ trứng gà, một xấp vải là đủ.”

Thẩm thị nghe xong, xem ra lần này đến An Châu là điều tránh không được, liền nghĩ cũng gần Đoan Ngọ, đi thì nhân thể mua luôn đồ dùng cho Đoan Ngọ, còn có đồ Tử Phúc cần dùng khi đi thi nữa, nhất định phải mua đầy đủ. Cho nên hôm sau, Thẩm thị đã dẫn Tử Phúc đi từ sáng sớm.

Tử Tình mang theo Tử Vũ chơi trong viện, Tử Vũ đi còn không vững, Tử Tình đang cúi đầu xem, bỗng nhiên một trận gió thổi qua, một ít bông hoa nhỏ xíu rơi xuống, Tử Tình vừa nhấc đầu, phát hiện không biết khi mà cam trong viện đã nở hoa kết quả, mừng đến nỗi Tử Tình kêu lên: “Bà ngoại, ngươi xem này, cam ta trồng đã kết quả .”

“Ta thấy lâu rồi, còn tưởng rằng ngươi đã biết rồi chứ. Kia chưa chắn đã là cây cam, chắc là quýt đấy, cam phải trồng năm năm mới nở hoa kết quả.”

Tử Tình nghe xong, giao Tử Vũ cho Hà thị, bản thân thì cầm cái rổ đến phía sau núi, dạo quanh một vòng lớn, quýt đã bắt đầu kết quả có hơn mười cây, năm nay quả đào cũng nhiều, tầm mười ngày nữa sẽ chín, ôm một rổ đầy trứng gà, đang định xuống núi, thấy dưới núi hình như có hai người, đến gần thì thấy là Văn Tam thiếu gia cùng Lâm Khang Bình.”Sao lại là các ngươi? Các ngươi sao lại tới nơi này?”

“Bà ngoại ngươi nói. Nên chúng ta đến nhìn xem. Chúng ta đến cùng Chu thúc, Chu thúc đến nhà ngươi lấy gà và trứng, nên chúng ta đi theo, thuận tiện nhìn rừng đào nhà ngươi.” Văn Tam nói.

Lâm Khang Bình không nói gì, chỉ nhận lấy rổ trong tay Tử Tình, Văn Tam thấy cái gì cũng mới mẻ, đều phải hỏi một chút, ngay cả trứng trong chuồng gà cũng lấy ra xem cho bằng được, Tử Tình biết hắn là con nhà giàu có, làm gì có cơ hội tiếp xúc những thứ này, không đành lòng đánh gãy sự vui vẻ của hắn.

“Ngươi không cần đọc sách à? Sao mỗi ngày đều đi dạo thế?” Tử Tình hỏi.

“So lại không cần đọc sách? Ta luôn luôn học ở kinh thành. Hai năm nay theo cha ta tới An Châu, tư thục ở gia tộc hơi loạn, phụ thân mời thầy về nhà, mấy ngày hôm trước có việc, nên ta mới được ra ngoài đi dạo.” Văn Tam nói xong, trong mắt phảng phất có một tia đau thương.

Mục lục
loading...