Menu

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc-Chương 52


Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc


Chương 52

Thiên Đức gọi điện cho Trần Lương, giọng anh băng lãnh:

– Thuê thám tử tư điều tra Bạch Băng cho tôi, nắm những điểm xấu trong cuộc sống của cô ta, tôi muốn cô ta phải sống dở chết dở.

– Vâng. Trần Lương vội nói tiếp – Chủ tịch, phu nhân đã làm thủ tục xuất viện rồi ạ!

Thiên Đức nôn nóng:

– Cô ấy đâu?

– Đang ở nhà, cô ấy vẫn đang thu dọn đồ, chắc chút nữa sẽ rời khỏi!

Em định lần nữa trốn tránh tôi sao? Thiên Đức nắm chặt tay, anh hạ giọng:

– Canh chừng cô ấy, tôi đến ngay.

Tuyết Vũ đang định bắt taxi thì một chiếc ô tô màu đen đột ngột chạy tới, thắng gấp trước mặt cô. Tuyết Vũ vuốt ngực, đi kiểu gì mà kinh thế không biết. Đang định tránh qua chỗ khác thì cánh cửa xe bật mở. Thiên Đức bước ra mỉm cười với cô:

– Em định đi đâu?

Tuyết Vũ nhìn chằm chằm Thiên Đức, chẳng phải sáng nay anh đã đi rồi sao? Bây giờ lại còn xuất hiện ở đây. Cô nhíu mày vẻ khó hiểu. Thiên Đức tự nhiên cầm chiếc vali của cô đặt vào cốp xe. Tuyết Vũ hét lên:

– Anh làm cái gì vậy? Tôi muốn ra sân bay!

Thiên Đức mỉm cười ôn hòa:

loading...

– Anh đưa em đi!

Nói xong anh tự nhiên cầm tay Tuyết Vũ kéo đi. Trần Lương đang nấp ở đâu bây giờ cũng vừa bước tới. Thiên Đức cùng Tuyết Vũ ngồi ở ghế sau, Trần Lương lái xe, không khí có chút ngượng ngùng. Tuyết Vũ cảm thấy kỳ dị, sao anh lại chạy đến đưa cô ra sân bay kia chứ? Nếu anh đi tiễn cô, Tuyết Vũ sợ trái tim mình lại không chịu nghe lời. Nếu như cô khóc trước mặt anh chắc sẽ mất mặt lắm. Tuy giờ đây hai người không có quan hệ gì nhưng mấy hôm nay anh chăm sóc cho cô, ít nhiều trong Tuyết Vũ cũng không bài xích anh như trước.

Thiên Đức không nói gì, anh lấy hộp thuốc đã chuẩn bị từ trước ra. Thiên Đức cúi xuống, anh nâng chân cô lên đặt lên đùi mình.

Tuyết Vũ kinh ngạc, cô định bỏ xuống thì bị tay anh ngăn lại. Giọng anh hơi to nhưng thật kỳ lạ, nó không khiến cô sợ hãi chút nào:

– Em ngồi yên chút đi!

Thiên Đức nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương bầm tím trên chân Tuyết Vũ, anh cẩn thận từng chút từng chút như sợ cô đau. Hơi nóng tỏa ra khi bôi thuốc khiến Tuyết Vũ cảm thấy hơi nhói, cô khẽ run lên. Thiên Đức cúi xuống, anh dùng miệng thổi hơi mát cho cô đỡ đau hơn. Tuyết Vũ giật mình vội đẩy anh ra, lòng tự hỏi hôm nay anh lại bị làm sao nữa?

– Anh làm cái gì vậy? Không cần đâu.

Thiên Đức lạnh giọng:

– Vì trốn tránh anh mà em khiến chân mình bị thương đến mức này sao?

Tuyết Vũ kinh ngạc, cô không ngờ Thiên Đức lại biết được chuyện này. Nhớ lại lúc trước, Tuyết Vũ sợ Thiên Đức lại đến tìm nên ngay sau đó cô đã vội vàng rời khỏi. Chuyến du học ở Mỹ ban đầu công ty cũng nhắm vào cô nhưng vì Tuyết Vũ là người đã có gia đình nên không tiện. Sau này cô nhờ Hiểu Khiết xin giúp, đợi khi thủ tục được làm xong hết, Tuyết Vũ mặc kệ bàn chân bị thương, không chịu điều trị kỹ càng đã lên máy bay ra nước ngoài, khiến cho di chứng vẫn còn đến tận bây giờ. Tuyết Vũ quay mặt đi, cô không muốn nhắc lại quãng thời gian khó khăn kia nữa.

Thiên Đức nhìn cô, anh bây giờ thật muốn đấm vào mặt mình một cú. Sao anh lại ngu ngốc đến mức này? Khiến cô chịu bao nhiêu đả kích, cả thể chất lẫn tinh thần đều bị tổn thương. Anh nhất định sẽ dùng quãng đời còn lại bù đắp cho cô. Xa cô bao năm dường như tình yêu anh dành cho cô gái bé nhỏ này không hề thay đổi mà còn tăng lên.

Thiên Đức khẽ cười, sau khi gặp lại, anh chưa bao giờ nhìn Tuyết Vũ kỹ đến vậy. Cô rất bướng bỉnh, gương mặt vẫn đẹp dịu dàng, thuần khiết như lần đầu tiên cô gặp anh. Không nhịn được, Thiên Đức đưa tay lên vuốt tóc cô:

– Đồ ngốc!

Mục lục
loading...