Menu

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc-Chương 41


Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc


Chương 41

Thiên Đức từ từ buông lỏng tay, anh quay người nhìn ra hướng cửa kính. Bên ngoài cả thành phố đông đúc tấp nập nhưng không một tiếng động nào có thể lọt vào đây làm xóa đi không gian ngột ngạt của hai người. Một lúc sau, Thiên Đức lên tiếng:

– Gặp lại tôi, em không có cảm giác chút nào sao?

Tuyết Vũ khựng người, sao anh lại hỏi như thế? Dường như… Dường như trong giọng nói còn có chút buồn bã. Là anh đau lòng sao? Tuyết Vũ nắm chặt bàn tay. Sao cô không hiểu trái tim mình được? Nó cứ luôn đập nhanh mỗi khi cô nhìn thấy hoặc nghĩ đến anh. Hai năm Lâm Phong luôn ở bên cô nhưng cô chẳng có chút cảm giác gì, trong tim chất đầy hình ảnh của anh, nhớ anh đến quay quắt, nhớ anh đến bật khóc, nhớ anh đến nghẹn lòng. Cũng tự ngốc nghếch thắc mắc liệu anh có nhớ cô không? Rồi cuối cùng lại tự mắng mình là đồ ngốc, anh làm sao còn nhớ cô cho được, trước đây cũng vậy, bây giờ gặp lại, cô mới hiểu ra anh chỉ là đang hận cô mà thôi. Tuyết Vũ ngăn nỗi chua chát trong lòng. Thấy cô không nói gì, Thiên Đức khẽ thở dài:

– Em muốn nhanh chóng cắt đứt quan hệ với tôi?

Tuyết Vũ hít sâu một hơi:

– Đúng vậy, tôi muốn nhanh chóng hoàn thành xong công việc. Chúng ta mỗi người một con đường, tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh nữa.

Thiên Đức cười cay đắng, thì ra cô không hề muốn nhìn thấy anh một chút nào, anh lại còn vọng tưởng hai người có thể quay lại. Anh còn nghĩ có thể chuyện hai năm trước cô bị mẹ anh ép buộc hay cô là hận anh nên mới dại dột đưa ra quyết định đó. Hóa ra tình yêu của hai người mong manh đến vậy, chỉ có anh cố chấp níu kéo trong khi cô đã muốn buông tay. Được, anh chấp nhận cho cô. Thiên Đức quay người, anh bước về phía Tuyết Vũ, cô kinh hãi lùi lại. Giọng anh lạnh băng:

– Chẳng phải em muốn nhanh chóng hoàn thành công việc sao? Tôi toại nguyện cho em.

Nói xong anh tự nhiên nắm bàn tay đang run rẩy của cô kéo đi. Bên dưới trước đại sảnh, Trần Lương đã chuẩn bị xe. Thiên Đức đẩy Tuyết Vũ ngồi vào ghế phụ lái còn mình thì nhận chìa khóa từ Trần Lương. Anh nhấn ga, chiếc xe nhanh chóng hòa vòa dòng người trên đường. Tuyết Vũ nãy giờ vẫn im lặng, cô biết anh sẽ không làm gì quá đáng. Chỉ là bàn tay được anh nắm lấy đột nhiên bị buông ra, trong lòng có chút lạc lõng.

Không khí trên xe vẫn im lặng từ đầu đến cuối. Cuối cùng chiếc xe đổ xịch lại trước công trường xây dựng khách sạn Hoa Thiên. Thì ra anh là muốn đưa cô đến nơi này. Tuyết Vũ thở phào. Cô không ngờ anh sắp đặt mọi chuyện chờ cô suốt hai năm nhưng lại từ bỏ dễ dàng đến vậy, Tuyết Vũ khựng người, chẳng lẽ tại lúc nãy anh nhìn thấy cô khóc sao?

Thiên Đức liếc qua cô rồi định xuống xe.

loading...

– Khoan đã!

Thiên Đức dừng lại, Tuyết Vũ vừa nói vừa lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, cô bối rối nhìn anh:

– Tay anh chảy máu rồi!

Thiên Đức nhìn xuống tay mình, đúng là vết thương không nhẹ, vậy mà anh lại chẳng cảm thấy gì. Tuyết Vũ nghiêng người qua phía anh, cô run run buộc lại vết thương trên tay anh. Thiên Đức bàng hoàng, anh nhìn theo từng biểu hiện trên mặt cô, hình như lúc nhìn thấy vết thương, trán cô thoáng nhăn lại thì phải. Thiên Đức chợt thấy ấm lòng, anh đưa bàn tay còn lại định chạm lên mái tóc dài mượt của cô thì cô cũng vừa làm xong. Ngẩng đầu thấy bàn tay anh còn ở trên không trung, cả hai đều im lặng trầm mặc. Thiên Đức nhanh chóng xoay người, anh mở cửa xe bước xuống.

Đến tận công trường, Tuyết Vũ mới nhận thấy bản kế hoạch của mình sai lầm đến nhường nào. Đất ở đây tuy là đất feralit nhưng có một độ đàn hồi nhất định. Vật liệu cô đưa ra tuy không đến nỗi nào nhưng với một công trình chịu lực cao, nó hoàn toàn không thể dùng. Thiên Đức nhìn cô, giọng pha chút chế giễu:

– Hai năm bên ngoài, thứ em học được là đây sao?

Tuyết Vũ không để tâm đến lời châm chọc của anh, cô cúi xuống lấy một mẩu đất bỏ vào túi rồi nhìn quang cảnh xung quanh. Công trường vẫn chưa chính thức khởi công, chỉ có mấy chiếc xe múc đang dọn dẹp phía trước. Thiên Đức vẫn đứng bên cạnh khiến cô chẳng thể tập trung được.

Sẩm tối, Tuyết Vũ cũng đã nghiên cứu xong. Cô quay sang Thiên Đức, anh đang nhìn về một phía xa xăm nào đó. Tuyết Vũ ngắm gương mặt nghiêng nghiêng của anh mà nhẹ lòng. Như cảm nhận được ánh mắt của cô, Thiên Đức quay lại, Tuyết Vũ bối rối quay đi, cô khẽ nói:

– Chúng ta về thôi!

Trên quãng đường về, không khí trên xe vẫn như cũ. Thiên Đức không cần hỏi địa chỉ cũng đưa Tuyết Vũ về thẳng nhà. Lúc chia tay, anh chờ cô bước xuống rồi nhanh chóng lái xe đi, trong đêm vắng tiếng động cơ lao vút đi hòa theo tiếng gió.

Mục lục
loading...