Menu

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc-Chương 4


Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc


Chương 4

Tuyết Vũ mở mắt, cảnh vật xung quanh quá khác lạ. Cô vội ngồi dậy nhưng không thể, không còn chút sức lực nào để gượng dậy nổi.

-Dương tiểu thư, cô tỉnh rồi!

Một người hầu gái đem thức ăn đến. Tuyết Vũ vội hỏi:

-Đây là đâu vậy?

-À vâng, cô đang ở biệt thự Đồng gia!

Tuyết Vũ ngạc nhiên “sao mình lại ở đây?”Tối hôm qua cô nhớ là mình đã gặp Thiên Đức, rồi hình như cơn chóng mặt khiến cô ngã xuống đường, chẳng lẽ…

-Là tôi đã đưa em về đây!

Giọng nói lạnh lùng đó lại vang lên khiến cô giật mình. Thiên Đức đã vào phòng từ lúc nào, anh khoát tay ra hiệu cho người hầu gái ra ngoài. Nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, anh nhìn cô cười mỉm, nụ cười cô ghét hơn bất cứ thứ gì trên đời:

-Tôi đến là muốn nhắc em hôm qua đã nói gì!

Tuyết Vũ thở dài, cô lấy hết sức lực còn lại gần như hét lên:

loading...

-Tôi biết mình đã nói gì, tôi không muốn nhắc lại nữa. Anh ra ngoài được chưa, tôi không muốn thấy gương mặt bẩn thỉu đó của anh nữa.

Tuyết Vũ vội đẩy anh ra khỏi chiếc giường cô đang nằm, Thiên Đức có thể cảm thấy cánh tay mềm nhũn của cô. Anh khẽ nhíu mày rồi đứng dậy:

-Hãy nghỉ ngơi cho lại sức đã, ngày mai đến bệnh viện cùng tôi.

-Để làm gì?

-Định ngày phẫu thuật cho bố vợ tương lai của tôi chứ nhỉ?

Tuyết Vũ im lặng “vậy là anh ta không hề lừa mình”. Cô cầm bát cháo lên một cách khó khăn. Cứ mỗi muỗng cháo tưởng như ngọt dịu đó lại trở nên đắng chát trong cổ họng cô. Cô khóc, vậy là cuối cùng cha cô cũng được cứu nhưng sao tâm trạng cô lại nặng nề đến vậy.

Tuyết Vũ vẫn ở lại nhà họ Đồng. Hiện tại bây giờ cô cũng không biết mình còn có thể đi về đâu. Người mệt lả, cô thiếp đi đến tận chiều tối. Trong cơn mê man, Tuyết Vũ chợt thấy có bóng người lại gần, dáng người đàn ông quen thuộc mà cô đã chờ đợi suốt bấy lâu. Cô vội nắm lấy tay người đó “đừng đi, Lâm Phong , em biết anh sẽ về mà. Hãy đưa em rời khỏi đây, ở đây quá đáng sợ. Em sắp kiệt sức rồi.”

Thiên Đức thản nhiên, anh biết đến cái tên Lâm Phong đó, cũng chính vì vậy anh mới muốn dùng cách này để trả thù. Gỡ tay cô ra, không chút cảm xúc, anh cúi xuống gần tai cô, khẽ nói:”Chỉ sợ thôi vẫn chưa đủ đâu, tôi muốn cô đau đến mức phải nghĩ đến cái chết!”

Đằng sau bóng anh rời khỏi, căn phòng chỉ còn lại một màu đen u tối. “Nếu tôi phải xuống địa ngục, tôi nhất định kéo em đi cùng!”

Mục lục
loading...