Menu

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc-Chương 32


Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc


Chương 32

Thiên Đức trở về nhà sau khi thấy Tuyết Vũ đã đến nhà của Hiểu Khiết. Anh ở bên ngoài bờ sông nhìn thấy vai cô run lên từng hồi lại càng đau lòng hơn. Đến khi Hiểu Khiết đưa Tuyết Vũ về nhà anh cũng không dám bước đến, anh sợ cô nhìn thấy anh lại càng phẫn uất nhiều hơn. Nỗi đau mà anh gây ra cho cô quá lớn. Anh đã từng lo sợ mọi việc ngày hôm nay xảy ra rất nhiều lần, lần nào cũng khiến anh ngủ không ngon giấc. Anh cứ nghĩ sẽ giấu được cô cả đời nhưng không ngờ mọi việc lại xảy ra nhanh đến vậy. Có lẽ anh đã làm quá nhiều việc có lỗi khiến cô và anh mãi không thể đi hết cuộc đời cùng nhau được.

Thiên Đức đấm tay lên vô lăng, anh phải làm sao cô mới có thể quay về? Tuyết Vũ, cái tên thân thuộc đó, biết bao giờ anh mới có thể đứng trước mặt cô gọi lên…

Ngày ngày Thiên Đức sau khi tan làm thường trở về rất sớm. Anh ngồi trong quán café gần công ty Tuyết Vũ chờ cô. Có thể sẽ trễ một chút nhưng chắc chắn gương mặt cô sẽ hiện ra trước mặt anh. Vẫn đôi mắt còn ươn ướt nỗi buồn, vẫn nụ cười còn hơi gượng gạo nhưng cô đã mạnh mẽ hơn lúc trước. Anh chầm chậm đi theo chiếc xe buýt chở cô về nhà, lâu hơn một chút sẽ theo cô đến cửa hàng ăn nhanh. Anh ngồi lặng rất lâu nhìn cô qua tấm cửa kính. Cô có thói quen ăn mỳ sau khi chúng đã nở hết. Anh đã nhắc cô rất nhiều lần nhưng cô chỉ cười bảo làm vậy mỳ sẽ nhiều hơn. Sau khi cô rời xa anh, khoảng thời gian chờ mỳ chín lại dài hơn một chút. Anh không biết cô sẽ vui hơn hay buồn hơn nữa.

Hiểu Khiết gọi điện cho anh, bảo Tuyết Vũ đang tìm một vật gì đó rất quan trọng. Cô ấy cứ vô thức tìm trong khi Hiểu Khiết biết nó đang ở nhà anh. Nghe vậy, Thiên Đức vội vàng trở về nhà lấy giúp cô. Anh đi qua phòng mẹ mình thấy cửa mở, anh định vào chào một tiếng rồi đi nhưng chợt một giọng nói khác vang lên trong phòng khiến anh dừng lại. Là Bạch Băng. Sao cô lại ở đây?

– Mọi chuyện hình như không ổn cho lắm! Tuyết Vũ cũng đã rời đi nhưng sao Thiên Đức mãi không ngó ngàng đến cháu vậy hả bác?

Là giọng của Bạch Băng, cô đang nói gì vậy? Sao lại có Tuyết Vũ ở đây? Thiên Đức chưa kịp hiểu ra điều gì thì Đồng phu nhân lên tiếng:

– Bạch Băng, cháu an tâm đi. Nó chỉ đang đau khổ một thời gian, một thời gian nữa nó sẽ hiểu ra và đến bên cháu thôi!

Bạch Băng thở dài:

– Chúng ta đã tốn sức đến thế, cả việc mạo hiểm tính mạng cũng đã bày ra, nếu anh ấy còn không quay lại thì đúng là quá uổng công rồi.

“Bày ra?” Bạch Băng đang nói gì vậy, lẽ nào việc cô bị thương đều là sự sắp đặt từ trước sao. Thiên Đức không tin nổi vào tai mình.

Tiếng mẹ anh đều đều:

– Con bé đó cũng rất tốt nhưng tiếc là nó và Thiên Đức không thể đến bên nhau, bác chỉ mong cháu chăm sóc tốt cho Thiên Đức thôi! Nói cho con bé đó biết sự thật đúng là quá tàn nhẫn.

Đến lúc này Thiên Đức không thể nhịn nổi, anh đẩy cửa bước vào, sắc mặt không bao giờ u tối đến thế. Cả Bạch Băng và bà Đồng đều giật mình kinh ngạc. Giọng anh giận dữ:

– Thì ra mọi việc đều là một màn kịch. Mẹ và cô ấy đã lừa con. Cô – anh chỉ vào Bạch Băng đang run lên – cút ngay lập tức cho tôi!

loading...

Bạch Băng hoảng sợ vội chạy tới níu áo Thiên Đức, cô van xin:

– Thiên Đức, em biết em sai rồi nhưng tất cả cũng chỉ vì em quá yêu anh! Em không muốn mất anh! Hãy tha lỗi cho em, trở về bên em đi, quên cô gái đó! Cô ta không xứng có được anh!

Thiên Đức cười giễu cợt:

– Là tôi không xứng có cô ấy, mười năm không gặp cô đúng là quá trơ trẽn, suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô, biến đi ngay đừng để tôi thấy cô thêm lần nào nữa!

Bạch Băng ngã khuỵu xuống sàn. Cô không ngờ kế hoạch cô dày công sắp đặt tỉ mỉ lại bị anh trong phút chốc nhìn thấu. Cô khóc nấc lên nhưng đối với anh bây giờ những giọt nước mắt đó chỉ là giả tạo, một sự giả tạo khiến người ta ghê tởm.

Đồng phu nhân ở bên cạnh thấy thế vội đỡ lời:

– Con đừng trách con bé, nó chỉ là…

– Cả mẹ nữa, con không ngờ mẹ lại cùng cô ta khiến Tuyết Vũ tổn thương. Bọn con giờ đã chia tay rồi, mẹ vui chưa?

– Thiên Đức, con bé đó không hợp với con, đừng nghĩ đến nó nữa!

Thiên Đức cười đau khổ:

– Mười năm trước khi bố ra đi, Bạch Băng rời khỏi, đối mặt với cảnh công ty đứng bên bờ vực phá sản, mẹ có nhớ con đã từng nói điều gì không? Con từng nói mình đã lựa chọn con đường bất hạnh nhất, đi ngược lại với chính bản thân con, cố gắng làm mọi cách không từ thủ đoạn đấu tranh với những kẻ đang lăm le muốn cướp công ty. Con cứ ngỡ rằng mình suốt đời sẽ tàn độc nhẫn tâm như vậy cho đến khi con gặp cô ấy. Con nhục mạ cô ấy biết bao lần, làm cô ấy đau khổ bao nhiêu lần nhưng khi con đề nghị muốn giải thoát cho cô ấy thì cô ấy không ngại mà vẫn ở bên con. Trái tim lương thiện ấy sao mẹ lại có thể bóp chặt nó. Mẹ biết không: cô ấy đau con còn đau hơn!

Bà Đồng sững sờ, bà không nghĩ người con gái nhỏ bé ấy lại có thể khiến con trai bà hạnh phúc. Không sai, lúc chồng bà, chủ tịch Đồng quá cố ra đi, cả công ty hỗn loạn vô cùng, Thiên Đức lúc đó đã không từ thủ đoạn đàn áp lũ cáo già trong công ty đang lăm le cướp đi Đồng Gia. Gây dựng được tập đoàn lớn mạnh như hôm nay, không biết anh đã đắc tội với biết bao người. Bà cứ nghĩ rằng, anh dồn nén nỗi hận thù để sống một cách với con gái kẻ thù nhưng bà đã nhầm. Nhìn những giọt nước mắt hiếm thấy rơi trên khuôn mặt anh, bà không khỏi xót xa. Cuối cùng người khiến anh bất hạnh nhất chính là bà.

Mục lục
loading...