Menu

Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc-Chương 11


Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc


Chương 11

Chiếc taxi dừng lại trước toà nhà Đồng Gia, Tuyết Vũ bước xuống. Cảm giác vẫn ngột ngạt như lần thứ hai cô gặp anh.

Thiên Đức bỏ quên tập tài liệu quan trọng ở nhà, Trần Lương lại đang đi có việc, anh bảo cô mang đến công ty cho anh.

Tuyết Vũ đẩy nhẹ cửa bước vào. Nhà họ Đồng quả thực giàu có hơn cô tưởng. Nguyên một toà nhà 28 tầng đều là thuộc về anh. Sàn nhà sạch bóng ánh lên màu sắc sang trọng, cả những nhân viên đi qua đều mặc đồng phục, ai muốn vào cũng phải quét thẻ từ. Tuyết Vũ thở sâu một hơi. Cô đi đến quầy lễ tân, cô gái xinh đẹp sau chiếc bàn đó đang nói chuyện điện thoại thấy cô đi đến liền bỏ xuống, mỉm cười hỏi cô:

-Tôi có thể giúp gì được ạ?

Tuyết Vũ đưa tập tài liệu cho cô gái đó:

-Phiền chị gửi cái này cho chủ tịch giúp tôi!

Cô gái kia hơi nhíu mày:

-Xin lỗi chị chờ tôi một chút!

Rất nhanh, cô gái nối máy đến văn phòng chủ tịch. Không hiểu hai người họ nói gì, cô gái kia đưa điện thoại cho Tuyết Vũ:

-Chủ tịch muốn nói chuyện với chị!

Tuyết Vũ nhận lấy, cô hơi cau mày, sao lại rắc rối thế không biết. Chưa kịp nói gì thì cô đã nghe tiếng quát của Thiên Đức bên tai:

-Em có biết bên trong đó quan trọng thế nào không? Mau mang lên cho tôi!

Nói xong anh liền cúp máy chẳng thèm nghe cô một câu.

Cô nhân viên tiếp tân mỉm cười cảm thông:

-Để tôi đưa chị lên phòng chủ tịch!

Đành vậy. Tuyết Vũ đi theo cô gái đó lên tầng cao nhất. Nơi này cô cũng đã đến một lần nhưng lúc đó vẫn không kịp thấy hết vẻ đẹp của nó. Cô liếc nhìn những nhân viên cười cười nói nói xung quanh. Một thời cô cũng đã từng giống họ. Bán mạng làm việc, giờ nghỉ trưa thì tám chuyện với đồng nghiệp nhưng từ sau khi kết hôn với Thiên Đức cô đã thôi việc. Giờ thấy vậy mới tiếc nuối đến chừng nào.

Cánh cửa bằng gỗ sồi hiện ra trước mắt. Cô nhân viên gõ cửa nhè nhẹ:

-Chủ tịch, cô Dương đến rồi!

-Vào đi!

Tuyết Vũ bước vào một mình, cô nhìn thấy Thiên Đức đang ngồi trên ghế quay người lại với cô hướng ra cửa sổ. Tuyết Vũ nhẹ nhàng bước tới, cô đặt tập tài liệu lên bàn:

-Của anh đây!

-Ừm!

Thiên Đức không quay người lại, anh chỉ trả lời khẽ một tiếng. Tuyết Vũ cảm thấy không thoải mái, giọng cô khe khẽ:

-Vậy em về nhà trước đây!

-Khoan đã!

Đến lúc này Thiên Đức mới quay lại, anh khẽ liếc qua cô rồi đứng dậy:

-Ngồi xuống đi!

Tuyết Vũ đành ngồi xuống ghế. Thiên Đức đi tới quầy pha cà phê ở góc phòng, anh tự tay pha một ly cà phê cho cô.

Tuyết Vũ nhận lấy, cô uống một ngụm nhỏ, đắng nghét. Thiên Đức mỉm cười khi thấy mặt cô thoáng nhăn lại:

-Thế nào?

“Còn thế nào nữa, đã không muốn cho tôi uống thì thôi sao phải lựa chọn cách này” Tuyết Vũ lẩm bẩm trong miệng, cô thoáng thấy nụ cười trên gương mặt anh, tức tối, cô chẳng nể nang gì cả nói thẳng:

-Rất đắng!

-Ừm!

loading...

“Lại còn thế nữa!” Bộ mặt Thiên Đức thản nhiên khiến Tuyết Vũ càng cay cú hơn. Anh cũng uống một ngụm giống cô, Tuyết Vũ thề rằng nếu ly cà phê đó đắng thì bắt cô làm chuyện gì cũng được, người như anh ta sao có thể khiến bản thân mình chịu đựng như vậy được.

-Đúng là đắng thật!

Tuyết Vũ há hốc miệng, cô không tin nỗi Thiên Đức cũng đang uống cốc cà phê giống cô. Cô chỉ còn nước thầm mong sao những lời cô nói ban nãy không bị ai nghe thấy.

-Đắng nhưng nó khiến chúng ta tỉnh táo hơn phải không?

Tuyết Vũ không nói gì chỉ im lặng gật đầu. Rốt cuộc là anh muốn nói gì đây.

-Cô tin không, suốt mười năm tôi đã uống loại cà phê này!

Tuyết Vũ kinh ngạc, thật sao, cô nhìn anh, ánh mắt cương trực đó tuyệt đối không phải là nói dối. Hơi tò mò, cô hỏi lại:

-Vì sao vậy?

Thiên Đức mỉm cười, ánh mắt nhìn ra cửa sổ:

-Chính là muốn cảm nhận được rằng, cuộc sống này không bao giờ đẹp như tưởng tượng, rất đắng!

Tuyết Vũ buột miệng:

-Nhưng đâu phải lúc nào cũng đắng!

Thiên Đức ngẩn người, anh khựng lại rất lâu mới nói tiếp:

-Đối với cô có lẽ là vậy nhưng tôi thì khác!

-Anh không hạnh phúc sao, đứng ở nơi cao thế này, ai cũng phải ngước nhìn. Anh không biết những người ở ngoài kia kể cả tôi cũng mong muốn được như anh thế nào đâu!

Thiên Đức nhếch mép, miệng anh hơi cong lên vẻ chế nhạo:

-Cô muốn đứng ở đây để phấn đấu cho những người cô yêu thương nhưng tôi thì khác, tôi đứng đây vì kẻ thù của mình!

Tuyết Vũ không khỏi kinh ngạc, cô không thể nói thêm một lời nào nữa. Cô thắc mắc không biết kẻ thù của anh là ai mà khiến anh trở nên đáng sợ đến thế. Đột nhiên, Thiên Đức hỏi cô:

-Hai tuần sống cùng tôi cảm thấy thế nào?

Tuyết Vũ kinh ngạc, cô không ngờ anh sẽ hỏi câu này. Một chút im lặng, cô không biết phải nói thế nào. Nói rằng cô vui vẻ tất nhiên là dối mình gạt người còn nếu nói quá khổ sở, không hề có chuyện đó. Ngoại trừ những lúc Thiên Đức làm khó cô, anh vẫn luôn rất tốt. Sau những ngày chân anh bị thương, cô dần nhận thấy một con người khác đằng sau vẻ lạnh lùng đáng sợ ấy.

Thiên Đức thấy cô không nói thì mỉm cười trả lời thay cô:

-Chắc là khó chịu lắm phải không? Cô thấy tôi thế nào: Đáng sợ, hạ lưu, bỉ ổi,… chắc không có từ nào tốt đẹp đâu nhỉ?

Tuyết Vũ càng bất ngờ hơn, anh từ lúc nào đã quan tâm đến cách nhìn của cô về anh. Lại còn tự mình đánh giá nữa, rốt cuộc là anh đang muốn ám chỉ điều gì.

Thở hắt ra một tiếng, giọng Thiên Đức hơi trầm:

-Chúng ta kết thúc ở đây đi, quá đủ rồi! Coi như tôi giúp đỡ cô để đền bù những ngày vừa qua cô phải chịu khổ! Tôi và cô vẫn chưa đăng ký kết hôn, sau khi bố cô phẫu thuật xong, cô có thể rời đi,về lại nơi ở cũ hay đi đâu tùy cô, tôi sẽ không can thiệp đến nữa!

Nói xong Thiên Đức đi ra phía cửa sổ, anh không muốn đối diện với cô, người đã từng không ngần ngại mà lao ra cứu anh một mạng. Coi như việc cô cứu anh đã đủ để anh xóa đi món nợ bố cô vô tình hại chết bố anh. Sau lần trở về từ cô nhi viện anh đã suy nghĩ rất nhiều. Rốt cuộc thì giữa cô và anh chỉ tồn tại một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Đã vậy anh chỉ còn cách hạ mình để cô rời khỏi, anh không muốn mình liên quan đến cô thêm một lần nào nữa. Nhưng câu trả lời của Tuyết Vũ lại càng khiến anh bất ngờ hơn:

-Không, tôi không muốn rời khỏi anh. Anh đã giữ lời hứa với tôi thì tôi cũng nên như vậy. Suốt cuộc đời này tôi không muốn mang nợ ân tình với bất kỳ ai. Hơn nữa, bây giờ quay về ai ai cũng biết tôi đã cưới anh, tôi còn có thể kết hôn với ai nữa.

Thiên Đức nhíu mày:

-Em nên suy nghĩ cẩn thận, lời đề nghị này tôi chỉ nói ra một lần duy nhất, em không sợ ở bên một người như tôi ư?

Tuyết Vũ khẽ lắc đầu:

-Đúng là có hơi sợ hãi nhưng bây giờ nghĩ lại thì cũng chẳng là gì, tôi đã sớm quen với việc đó rồi. Tôi chỉ muốn ở bên anh đáp lại ân tình tôi nợ anh vậy là đủ, bất kể anh có làm gì đi nữa tôi cũng sẽ không quay đầu mà bỏ chạy đâu. Từ sớm tôi đã cho rằng anh chính là chồng tôi. Mãi mãi như vậy!

Thiên Đức khựng lại mấy giây, cô ngốc đến vậy sao. Bị anh ức hiếp đến thế cuối cùng vẫn chọn cách ở lại bên anh. Không biết nên nói là cô có tình có nghĩa hay là cô ngu ngơ nữa. Dẫu sao khi cô bảo cô sẽ ở lại, anh cũng cảm thấy rất vui. Anh hắng giọng:

-Vậy xem như hôm nay tôi chưa nói gì,em về đi!

Mục lục
loading...