Menu

Chuông Gió-Quyển 2.Chương 6


Chuông Gió


Tác giả: Vĩ Ngư


Q.2 – Chương 6

Quý Đường Đường rốt cục cũng ý thức được đã bị lộ tẩy, vậy nên hành vi búi tóc đắp mặt nạ nhất thời trở nên vô cùng ngớ ngẩn — thành thật mà nói, sau khi hóa trang như vậy, đến cô soi gương còn chẳng nhận ra mình, Nhạc Phong rốt cuộc nhận ra bằng cách nào?

Cô nhìn Nhạc Phong một cái, không nói gì, vươn tay gỡ mặt nạ trên mặt xuống, rũ mí mắt dùng mu bàn tay chùi hết dịch nhờn do mặt nạ để lại, Thập Tam Nhạn mới đầu không nhận ra cô, cho đến khi cô buông tóc xuống, Thập Tam Nhạn mới giật mình: “Cô không phải là… cô gái cắm chổi kia sao?”

Không nhắc đến chổi thì thôi, vừa nhắc đến, cơn tức của Nhạc Phong lại bốc lên, đương nhiên không chỉ có tức, cùng với đó còn có sự sung sướng hả hê tràn trề: đây mới gọi là quả báo tới nhanh, nhóc con nhà cô lúc cắm chổi không phải rất ngoan độc hay sao, cứ vênh váo nữa đi cho gia xem nào?

Thập Tam Nhạn không nhịn được mà vui vẻ: “Trùng hợp vậy sao, là cô muốn bán ngọc?”

“Thôi đi, cô ta? Bán ngọc? Bán cá cũng không đủ trình độ.” Nhạc Phong cười lạnh. “Lừa đảo toàn tập.”

Quý Đường Đường vẫn chưa lên tiếng, trong lòng đã mắng chửi Nhạc Phong đến máu chó ngập đầu.

Cũng không hiểu tại sao, Thập Tam Nhạn rất ngứa mắt cái vẻ phách lối của Nhạc Phong, không tự chủ mà đứng về phe Quý Đường Đường: “Ai u, oán khí không ít nhỉ. Cô gái này sao lại là lừa đảo được? Lừa cậu à? Là lừa tiền, lừa tình của cậu? Hay là… lừa thân?”

Câu này quá ư mạnh bạo, Nhạc Phong bị chị ta làm cho nghẹn họng cả nửa ngày không kịp phản ứng lại, sau khi hồi hồn, thực sự chỉ hận không thể cắn chị ta hai cái: “Họ Thẩm kia, chị có phải phụ nữ không đấy?!”

Công phu bỏ đá xuống giếng của Quý Đường Đường cũng chẳng hề thấp, cô ho khan hai tiếng, liếc mắt nhìn Nhạc Phong từ đầu đến chân một lượt, giống như cân đo đong đếm cải trắng ngoài chợ, cuối cùng tựa như chán ghét buông một câu: “Tôi cũng đâu có hiếm lạ gì.”

Nhạc Phong bị một câu này của cô làm cho nghẹn đến mức trợn trừng mắt, Thập Tam Nhạn dù sao cũng từng lăn lộn giữa đám đàn ông, nói chuyện mạnh bạo cũng nằm trong dự liệu của anh, nhưng Quý Đường Đường vậy mà lại có thể kẻ tung người hứng với chị ta — ngẫm lại, hai lần gặp Quý Đường Đường, cô đều đang phiêu bạt bên ngoài, chắc gan dạ, kinh nghiệm, từng trải, bao gồm cả da mặt gì đó cũng đã luyện ra hết rồi, không thể đánh đồng cô với những cô nàng ngây thơ động một tí là đỏ mặt được.

Nhạc Phong quyết định điều chỉnh sách lược, đầu tiên là đuổi Thập Tam Nhạn đi trước: “Chị Nhạn Tử, có thể tránh đi một chút được không? Tôi có không ít chuyện phải tính toán với người đẹp đây.”

Lúc nói đến ba chữ “phải tính toán”, vô cùng nghiến răng nghiến lợi.

Thập Tam Nhạn còn chưa kịp đáp lời, Quý Đường Đường đã mở miệng trước: “Tránh gì chứ, tôi cũng đâu có quen anh.”

Nhạc Phong không giận mà còn cười: “Sao cô lại không quen tôi?”

“Dạo trước mới mất trí nhớ.” Quý Đường Đường cười vô cùng khiêu khích nhìn Nhạc Phong, cười đến mức khiến Nhạc Phong hận không thể đấm cô một cái.

“Sao lại mất trí nhớ chứ?”

Thập Tam Nhạn đứng bên cạnh nghe mà cơ mặt giật giật, hiếm khi Nhạc Phong có thể nhẫn nhịn như vậy, Quý Đường Đường thế này là khiêu khích rõ ràng, vậy mà cậu ta vẫn có thể nói hùa theo được.

Quý Đường Đường trả lời rất nhanh: “Vì bị lừa đực đá vào đầu.”

Nhạc Phong nhìn cô cả nửa ngày, bật ra hai chữ qua kẽ răng: “Vô sỉ!”

“Đúng vậy, con lừa ấy thật vô sỉ, nhưng mà đá cũng đá rồi, tôi cũng không thể so đo với nó được, đúng không?”

Quý Đường Đường cười rạng rỡ, trong mắt tràn ngập vẻ hào hùng của lợn chết không sợ nước sôi.

Thập Tam Nhạn bắt đầu thấy thương hại cho Nhạc Phong, dù sao cũng là người phe mình, bị người ta bắt nạt một ít thì không sao, nhưng bắt nạt đến tình cảnh thê thảm thế này, giờ cô có chút không nỡ: “Phong Tử, tôi xuống xem anh bạn kia của cậu một chút, hai người cứ từ từ nói chuyện đi nhé, hạ thủ nhẹ chút.”

“Chuyện này khó nói lắm.” Nhạc Phong âm u đáp, “Cơn tức lớn, hạ thủ không biết nặng nhẹ, sợ là sẽ giết chết cô ta.”

“Tôi không nói cậu.” Thập Tam Nhạn nhìn Quý Đường Đường, “Tôi đang nói với em gái này này, hạ thủ nhẹ một chút, mấy cọng xương này của Phong Tử sợ là không đủ để cô rắt răng đâu.”

Hóa ra là tự mình ra vẻ ngầu lại thành trò cười, Nhạc Phong tức đến nín bặt, Quý Đường Đường phì cười một tiếng, gật đầu với Thập Tam Nhạn: “Được.”

Lúc gần đi, Thập Tam Nhạn vỗ vỗ vai Nhạc Phong, ghé lại bên tai anh ta thầm thì: “Cô nhóc này ăn mềm không ăn cứng, mách cho cậu chút sách lược này Phong Tử, đi theo đường lối mềm dẻo đi.”

Âm thanh không lớn không nhỏ, bảo đảm Quý Đường Đường tuyệt đối có thể nghe được, khóe miệng Nhạc Phong co giật: “Ai cần chị dạy!”

Thập Tam Nhạn này, chuyên trị đến hạ bệ anh đúng không?

Thập Tam Nhạn đi rồi, Nhạc Phong xoay người đóng cửa lại, lúc quay đầu nhìn Quý Đường Đường lần nữa, lại giống như quay trở về thời điểm khi còn ở Ca Nại, hai người ở trong phòng đối chọi gay gắt.

Thực ra thì không cần Thập Tam Nhạn nhắc nhở, cái tính ăn mềm không ăn cứng của Quý Đường Đường, anh rõ ràng hơn ai hết: lúc ở Ca Nại, mới kéo cổ áo của cô thôi mà ngay sau khi tránh thoát đã lập tức xách ghế lên đập rồi, trái lại đêm hôm đó, lúc ở dưới lầu, nói chuyện tử tế với cô thì cô cũng sẽ cười dịu dàng.

Nhạc Phong nhớ lại những lời Đầu Trọc nói cuối cùng lúc ở Ca Nại. Quả nhiên bị anh ta đoán trúng, khi gặp lại lần nữa, Quý Đường Đường đã dùng trăm phương ngàn kế để tránh mặt anh.

Xem tình hình bây giờ, phải có một người xuống nước trước, mà căn cứ vào một loạt những biểu hiện tối hôm nay của Quý Đường Đường — đầu tiên là cắm chổi, sau đó lại đắp mặt nạ giả vờ, tiếp nữa lại không ngại luyên thuyên tự bôi xấu bản thân mình…

Nhạc Phong thở dài trong lòng: Thập Tam Nhạn nói không sai, đúng là phải đi theo đường lối mềm dẻo, con người của Quý Đường Đường, nếu muốn cưỡng ép hỏi chuyện gì từ miệng cô thì còn khó hơn lên trời. Nhưng nếu quan hệ giữa hai người dịu bớt, chung đụng hòa hợp thì chuyện ở Ca Nại, kiểu gì cũng có một ngày anh có thể rõ ràng, tựa như đêm hôm ấy, Quý Đường Đường cũng đã chuẩn bị nói với anh điều gì đó, nếu không phải vì sự xuất hiện đột ngột của Miêu Miêu và Vũ Mi, nếu không phải sau đó lại xảy ra chuyện bất ngờ….

Trong lòng anh nghĩ vậy, mặt lại không biểu lộ gì khác thường, bước hai bước về phía Quý Đường Đường, vẻ mặt cô đầy sự cảnh giác: “Có gì đứng xa xa ra mà nói.”

Nhạc Phong nhìn cô: “Mất trí nhớ đúng không, uống thuốc chưa?”

“Rồi.”

“Thuốc gì?”

“Tam Cửu Vị Thái, viên sủi Centrum, Clarityne, Tư Đạt Thư*.” Quý Đường Đường khó chịu, cô vốn định lôi cả Ô Kê Bạch Phượng Hoàng ra, sau lại nghĩ đấy hình như là thuốc chuyên dùng cho phụ nữ, đành trợn mắt nuốt trở lại.

* Tam Cửu Vị Thái: thuốc trị đau dạ dày; viên sủi Centrum: chuyên cung cấp vitamin; Clarityne: thuốc trị viêm mũi, Tư Đạt Thư: thuốc trị đau dạ dày.

Nhạc Phong thực sự là dở khóc dở cười, vốn còn định nhẫn nại tiếp mấy chiêu với cô, nghe cô trợn mắt nói mò lôi cả mấy thứ linh tinh vào, rốt cuộc không nhịn được mà buồn cười, vươn tay vò vò mái tóc cô: “Đường Đường cô có bị bệnh không đấy, hạ bệ tôi trước mặt người khác thú vị lắm phải không? Tôi với cô có thù oán gì hả? Thấy tôi liền quay đầu bỏ chạy đến nhìn cũng không muốn? Tôi sẽ cắn cô hay sao? Tôi có nói sẽ gây phiền phức cho cô không? Cô ăn đạn phải không? Lại còn lừa đá vào đầu nữa chứ, nhóc con nhà cô cũng có tài đấy, cô có tinh thần thế này sao không đi chống khủng bố đi.”

Quý Đường Đường hơi ngẩn ra, mặt nhất thời cứng đờ, không biết nên banh mặt hay nên cười, Nhạc Phong giúp cô chỉnh lại mái tóc bị vò cho rối: “Được rồi, đừng banh mặt nữa, cô đâu phải cái loại mặt núi băng lãnh diễm cao quý đấy, bình thường chút đi.”

Quý Đường Đường không phát cáu nổi, trên thực tế, từ đầu tới cuối cô cũng không giận dỗi gì, nghĩ đến sự càn quấy của Nhạc Phong lúc ứng phó với cô cả buổi tối, tự mình cũng cảm thấy buồn cười, lại có chút ngượng ngùng, dừng một chút bèn vươn tay lên chỉnh lại đầu tóc: “Kiểu tóc đều bị anh làm hỏng hết.”

Đã chịu nói chuyện tử tế, cục diện bế tắc này coi như đã thông thoáng, Nhạc Phong thở phào một hơi, bản thân cũng cảm thấy nhẹ nhõm không ít, nhìn kỹ cô một chút, tóc đã dài hơn, người lại gầy đi một ít, bỏ qua một màn bị cô chọc tức khi nãy thì thật lòng mà nói, nhìn thấy cô, thực sự vẫn rất vui, dù sao tỷ lệ vô tình gặp được như vậy cũng rất nhỏ.

Không ầm ĩ không náo loạn nữa, nhất thời lại không biết nói gì, được một lúc, Nhạc Phong giang hai tay: “Lại đây, Đường Đường, xa cách gặp lại, ôm một cái nào.”

Quý Đường Đường ném cho anh một cái nhìn khinh bỉ: “Thôi đi, có thể thu hồi đường lối mềm dẻo của anh lại được rồi đấy.”

Nhạc Phong trừng cô: “Cái gì mà đường lối mềm dẻo, tôi đây là thông lệ quốc tế, cái ôm thể hiện cho sự hữu hảo. Cô có thể đừng có mà lấy dạ tiểu nhân đen tối của cô mà đo lòng quân tử quang minh lỗi lạc của tôi được không?”

Quý Đường Đường không hề nhượng bộ: “Đừng có mà bôi xấu chữ quân tử được không, nằm mà cũng trúng đạn.”

Nhạc Phong tức không chịu được, vươn tay kéo qua, trực tiếp ôm kiểu con gấu, tóc cô mới khô được một nửa, mùi vị trên người rất dễ chịu chứ không phải thứ mùi nước hoa hay ngửi thấy trong show diễn tối.

Cái ôm này tự nhiên mà ấm áp hơn tưởng tượng rất nhiều, Nhạc Phong nhất thời có chút không nỡ buông tay, cho đến khi Quý Đường Đường chậm rãi nhắc nhở anh: “Căn cứ theo thông lệ quốc tế, cái ôm thể hiện sự hữu hảo này của anh đã vượt quá thời gian.”

Nhạc Phong gắt cô: “Mới nhìn đã biết là không tập trung, xa cách gặp lại, tôi đây cảm động quên hết tất cả, cô lại còn ở đó mà tính giờ!”

Quý Đường Đường cũng cười, cô dịch ra một chút, hỏi Nhạc Phong: “Đám Mao Ca khỏe hết chứ?”

“Rất ổn. Đầu Trọc về nhà chạy công trình, mùa đông ở Ca Nại quá lạnh, âm hai mươi mấy độ, lão Mao tử chạy về phía Nam sống qua mùa Đông rồi.” Nhạc Phong chợt nhớ ra chuyện gì, “Có lần gọi điện thoại cho anh ấy, anh ấy còn nhắc đến cô đấy. Này Đường Đường, lát nữa gọi điện cho Mao Ca đi.”

“Gọi điện? Nói gì đây?” Quý Đường Đường do dự một chút.

“Đầu tiên cô đừng nói gì cả.” Nhạc Phong cười xấu xa, “Chờ anh ấy mất kiên nhẫn, cô mới giả ma, cô nói, Mao Ca, em là Đường Đường đây, em đang ở Ca Nại, lạnh quá….”

Anh học theo giọng điệu âm u ma quái, Quý Đường Đường cười đến đau cả bụng: “Sao lại xấu xa như thế chứ, dọa anh ấy sợ thì làm sao?”

Nhạc Phong cũng cười: “Dọa được mới hay. Đúng rồi, thấy ba lô của cô ở dưới quầy, vừa mới tới hả?”

loading...

Quý Đường Đường gật đầu: “Đến Cổ Thành không có chuyến bay thẳng, phải chuyển xe khách.”

“Ăn cơm chưa?”

Quý Đường Đường lắc đầu: “Lát nữa úp mì.”

“Thôi, còn ăn mì gì nữa.” Nhạc Phong quyết định thay cô, “Đến đây tôi coi như là một nửa chủ nhà, phải có nghĩa vụ mời cô bữa cơm chứ, coi như đón gió.”

“Sao anh lại coi như một nửa chủ nhà?” Trái tim Quý Đường Đường đập thịch một tiếng, “Trông anh có vẻ rất thân với bà chủ, quen à?”

“Quen, bạn trên đường hồi trước, tôi gọi bằng chị.”

Quý Đường Đường ừ một tiếng, không nói gì nữa.

“Vậy cô thay đồ đi, tôi chờ cô ở dưới lầu.”

Nhạc Phong xoay người mở cửa, Quý Đường Đường chợt gọi anh lại: “Này.”

“Sao thế?” Nhạc Phong thấy lạ.

“Chuyện đó…” Quý Đường Đường cắn cắn môi, “Vừa nãy sao anh nhận ra được?”

“Vừa nãy?” Nhạc Phong nghĩ một lúc mới nhận ra là cô đang nói đến chuyện búi tóc đắp mặt nạ.

“Sao nhận ra được vậy?” Quý Đường Đường thực sự tò mò, “Đến tôi soi gương mà còn không nhận ra được.”

“Muốn biết?”

“Muốn.”

Nhạc Phong cười xấu xa, anh ghé mặt lại gần Quý Đường Đường, chỉ chỉ mặt: “Hôn một cái, hôn một cái rồi tôi sẽ nói cho cô biết.”

Quý Đường Đường trừng anh, Nhạc Phong đắc ý: “Tôi đây coi như là bảo vệ quyền lợi tài sản tri thức, không thể không có tí lợi lộc nào mà lại đi nói cho cô biết được đúng không?”

Quý Đường Đường hừ một tiếng, xoay người bước đến cạnh bàn, xé một tờ giấy nhắn, cúi người viết mấy chữ, quay lại đưa cho Nhạc Phong: “Này, nói cho tôi biết đi.”

Nhạc Phong nhìn tờ giấy, trên đó có hai hàng chữ, hàng đầu tiên là: Hôn một cái. Hàng tiếp theo là: Phê chuẩn, thời gian tiến hành chờ sắp xếp.

Quý Đường Đường còn giống như sợ anh xem không hiểu, giải thích: “Hôn một cái chứ gì, tôi đồng ý. Nhưng lúc nào hôn anh chưa yêu cầu đúng không, vậy nên phải chờ sắp xếp, cũng vẫn có hiệu lực.”

“Đúng là không nhìn lầm cô chút nào, thật vô sỉ.” Nhạc Phong uất thì uất nhưng vẫn gập tờ giấy lại nhét vào trong túi quần, sau đó hắng giọng nói: “Làm sao nhận ra ấy hả? Tiểu Mễ qua tìm tôi, nói là có một mỹ nữ muốn bán ngọc, tôi lắm mồm hỏi một câu là ai, cô bé nói tên là Quý Đường Đường.”

Trước khi sắc mặt Quý Đường Đường biến đổi, Nhạc Phong vỗ vỗ vai cô: “Mau thay quần áo đi nhé, chờ cô dưới lầu đấy.”

————————————————————

Thập Tam Nhạn đang đứng trước quầy nói chuyện với Tiểu Mễ, nghe trên lầu có tiếng vang bèn ngẩng đầu lên nhìn, Nhạc Phong vô cùng đắc ý nhướn mày với chị ta.

Thập Tam Nhạn hít một hơi lạnh: “Xong rồi xong rồi, lại bị Phong Tử thu phục rồi, đúng là tai họa.”

Trong lúc nói thì Nhạc Phong đã bước xuống, Thập Tam Nhạn nhìn anh có vẻ như là định đi ra ngoài: “Đi đâu thế?”

“Đưa người đẹp ra ngoài ăn cơm.”

Thập Tam Nhạn trừng anh: “Bên ngoài còn đang mưa đấy Phong Tử, tán gái cũng không cần phải vội vàng nửa đêm canh ba như thế này chứ.”

“Tán gái gì chứ,” Nhạc Phong sửa lại, “Người ta đi đường đến đây vẫn còn đói bụng, tôi mời cô ấy ăn cơm, hợp tình hợp lý.”

Thập Tam Nhạn không nói gì nữa, sau lưng lại vang lên một giọng nói u oán: “Tiểu Phong Phong, anh cũng chưa ăn cơm đây này.”

Da gà da vịt của Nhạc Phong nhất thời nổi đầy người, anh nhìn theo hướng tiếng nói, Thần Côn không biết từ lúc nào đã ôm bình nước sôi đứng trong khoảng tối ngoài cửa, thật sự trông hệt như cô hồn dã quỷ.

Nhạc Phong tức giận: “Không phải đã bảo anh đừng chạy ra ngoài dọa người khác rồi hay sao?”

“Nước sôi không ra, không dùng được.” Thần Côn đáng thương nhìn anh, lại cường điệu thêm một lần, “Anh còn chưa được ăn cơm…”

Nhạc Phong nhìn anh ta khoảng hai phút: “Anh không biết tự úp mì mà ăn à?”

“Dù sao cậu cũng định đưa người đẹp ra ngoài ăn cơm mà, đưa anh đi với.” Thần Côn vì một bữa cơm mà cúi mình.

Nhạc Phong trả lời rất dứt khoát: “Tự quay về mà nấu mì.”

Thần Côn vô cùng buồn bã: “Anh và người đẹp thì có gì khác nhau? Trừ chuyện không đẹp bằng người ta ra, đó chỉ là vấn đề của một tầng da thôi. Cô ta có nội hàm bằng anh không? Có từng trải bằng anh không? Ngẫm thấy anh đây trong vòng hai mươi năm đi khắp đại giang Nam Bắc, truy tìm thăm dò đủ loại sự kiện huyền bí khắp mọi nơi, đã đủ để mở một khoa làm Chủ nhiệm khoa ở Đại học rồi, Tiểu Phong Phong, không phải anh chém với cậu đâu, cậu chỉ cần ăn với anh một bữa thôi, tuyệt đối bằng mười năm đọc sách…”

Thập Tam Nhạn lần đầu tiên nếm mùi lải nhải liên miên của Thần Côn, con ngươi suýt nữa rớt ra ngoài, Nhạc Phong thở dài, dùng tay đỡ đầu: “Lại nữa rồi…”

Thần Côn đang nói vui vẻ, bên cạnh chợt có người chọc chọc bả vai anh ta: “Này, anh thực sự hiểu biết những chuyện đó…”

Thần Côn không lường được có người đột nhiên lại xuất hiện ở bên cạnh, sợ đến mức run bắn lên, bình nước sôi rớt khỏi tay, mắt thấy sắp rơi xuống đất, Quý Đường Đường vươn tay chụp lấy, kịp thời bắt được bình nước sôi.

Cô tò mò nhìn Thần Côn: “Anh thật sự hiểu biết những chuyện huyền bí kia à?”

Thần Côn đờ ra nhìn cô: “À.. ừ.”

Quý Đường Đường ồ một tiếng, quan sát anh ta trên dưới một lượt, quay đầu nhìn Nhạc Phong: “Nhạc Phong, đưa anh ấy đi cùng đi.”

“Mang anh ta theo làm gì chứ?” Tuy nói ra ngoài ăn cơm với Quý Đường Đường cũng chẳng phải để nói chuyện yêu đương gì đó, nhưng Nhạc Phong thật lòng cảm thấy, trong bất cứ trường hợp nào, Thần Côn cũng là một cái bóng đèn cực kỳ chói sáng, có thể phóng xạ khiến cho thần kinh của mọi người suy nhược.

“Nghe mấy câu chuyện ma.”

“Ngại quá, không có cửa đâu.” Nhạc Phong không hề khách khí, “Tôi chỉ mời cô ăn cơm, không mời anh ta.”

Tâm trạng tốt đẹp của Quý Đường Đường không hề bị ảnh hưởng chút nào, cô nói với Thần Côn: “Đi cùng đi, Nhạc Phong mời em, em mời anh.”

Nhạc Phong nổi điên: “Đường Đường!”

“Sao?”

“Là hai chúng ta đi ăn cơm, có thể không đưa con chó con mèo không liên quan theo được không?” Nhạc Phong từ xưa đến nay đã quen không chút khách khí với Thần Côn, vốn đã ngứa mắt anh ta, tối nay lại càng thêm chướng mắt.

“Tôi thấy anh ấy rất thú vị, muốn nghe anh ấy kể mấy câu chuyện thần bí kỳ quái kia.” Quý Đường Đường cũng nhìn ra Nhạc Phong và Thần Côn không có tiếng nói chung: “Hay là, chúng ta để hôm khác đi? Tôi mời anh ấy ra ngoài ăn bữa cơm trước đã?”

Nhạc Phong chỉ cảm thấy đại não trống trơn trong nháy mắt.

Thế này là có ý gì? Cho anh đi tàu bay giấy ngay tại chỗ? Từ khi biết suy nghĩ đến giờ, hình như đây là lần đầu tiên thì phải? Hơn nữa kẻ địch lại còn là Thần Côn, nhục nhã, quá nhục nhã…

Da thịt trên mặt Nhạc Phong co rút hồi lâu, nửa ngày trời không hồi hồn lại được, Thập Tam Nhạn đứng bên cạnh cũng hít khí lạnh liên tiếp, cô đã phải nhìn Quý Đường Đường với cặp mắt khác xưa, vừa nãy còn tưởng lại có một thiếu nữ ngu ngốc nữa quỳ gối trước gấu quần quân đội của Nhạc Phong, xem ra đúng là mình đã phán đoán sai rồi, vì Thần Côn mà đá Nhạc Phong, khẩu vị nặng đây, cấp độ này, kịch trần rồi…

Về phần người trong cuộc là Thần Côn thì đã cảm động đến mức lệ nóng quanh tròng: “Người đẹp, em thật có giác ngộ, em chính là Hồng Phất* tinh mắt biết anh hào trong truyền thuyết…”

Mục lục
loading...