Menu

Chuông Gió-Quyển 1.Chương 17


Chuông Gió


Tác giả: Vĩ Ngư


Q.1 – Chương 17

“Liên quan gì đến anh, quản nhiều quá rồi đấy!” Lần này cơn tức của Quý Đường Đường không hề nhỏ, “Tôi đánh nhau với người ta hay bị ngã cũng phải báo cáo với anh chắc?”

Nhạc Phong nhất thời cứng họng, cẩn thận suy nghĩ một chút, cô ta nói cũng có lý: cô ta là du khách, anh chẳng có quyền gì để hỏi đến việc riêng của cô ta cả.

Có điều cái kiểu khí thế ép người này của cô ta, thực sự khiến người ta chán ghét, hơn nữa vừa nãy ngay cả ghế cũng xách ra đập, Nhạc Phong thực sự là không muốn tức cũng khó: “Cô có thể nói chuyện tử tế được không hả? Nói chưa được hai câu đã động tay động chân, cô có giáo dục không đấy?!”

“Anh có giáo dục lắm!” Quý Đường Đường giận quá hóa cười, “Có giáo dục anh còn kéo áo tôi? Dê xồm!”

Nhạc Phong không ngờ tới lại bị chụp cho cái mũ lớn như vậy, nhất thời quên mất phản bác, trong lúc giằng co, sau lưng chợt vọng đến giọng nói của Mao Ca: “Chú… chú kéo áo con bé? Dê… dê xồm?”

Hai người chỉ lo gây gổ, hoàn toàn không chú ý đến khi nãy tiếng vang lúc cái ghế nện xuống quá lớn, khiến cho cả đám người ở lầu dưới đều chạy hết lên.

Thừa dịp Mao Ca còn chưa chú ý đến mình, Quý Đường Đường nhanh chóng đóng cửa lại, trong sát na khi cánh cửa khép lại, tầm mắt vừa vặn đối diện với Nhạc Phong, nét mặt kia của Nhạc Phong, chắc đến suy nghĩ ăn tươi nuốt sống cô cũng có, trong lòng Quý Đường Đường lại thấy khoan khoái lạ kỳ, cố ý ném cho anh ta một nụ cười như khiêu khích.

Không đóng cửa thì thôi, đóng rồi lại càng khiến Mao Ca hoài nghi, một lòng một dạ cho rằng cô là con gái nên xấu hổ, bị Nhạc Phong bắt nạt, lông tơ khắp người bỗng chốc dựng đứng, vung một bàn tay đập lên đầu Nhạc Phong: “Thằng thối tha này, chú mày đã làm gì hả?”

“Em làm gì được chứ?!” Hôm nay Nhạc Phong chuyện gì cũng hỏng, cơn tức ngùn ngụt, nhìn chằm chằm đám người không rõ chân tướng đằng sau Mao Ca, “Cô ta nói gì anh cũng tin? Mọi người đều ở ngay dưới lầu, em có muốn phạm tội cũng không chọn trường hợp này!”

Mao Ca hoài nghi trừng mắt nhìn anh một cái, đẩy anh ra bước lên gõ cửa phòng Đường Đường: “Đường Đường, có gì cứ nói với anh Mao Ca đi, anh chỉnh chết thằng thối tha này cho.”

Giọng nói của Quý Đường Đường vọng qua cánh cửa: “Không sao đâu anh Mao Ca, bọn em đùa thôi. Em hơi khó chịu, đi ngủ trước đây.”

Nhạc Phong thiếu chút nữa bị cô làm cho tức đến hồ đồ, quay về phía cửa gầm lên: “Giờ cô lại đóng vai người tốt rồi hả?!”

Mao Ca nhức hết cả đầu: “Đừng ầm ĩ nữa được không? Kể từ khi Đường Đường đến Ca Nại, hai đứa có lúc nào yên ổn không hả? Hai cô cậu có thù oán à?”

Nhạc Phong xụ mặt không lên tiếng, đám Vũ Mi Lông Gà đứng đằng sau thấy vậy cũng thức thời không lên tiếng, trong một mảnh yên lặng, Đầu Trọc bỗng nhiên lại cười hề hề hai tiếng: “Không phải oan gia không đụng đầu, ầm ĩ rất tốt, càng ầm ĩ càng hòa hợp.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Miêu Miêu lập tức không ổn, Lông Gà vội vàng kéo Đầu Trọc xuống dưới lầu, đứng ra xa một chút rồi mới oán giận một tràng: “Ông có mắt không đấy, sao vào lúc này lại nói thế, Nhạc Phong với Đường Đường mà là oan gia cái nỗi gì, chẳng phải là ông rắp tâm khiến Miêu Miêu khó chịu trong lòng hay sao?”

“Tôi cố ý đấy.” Đầu Trọc gân cổ nói, “Nhạc Phong đúng là mỡ lợn đầy tim rồi, chúng ta ai cũng nhìn ra cậu ta không hợp với Miêu Miêu, cậu ta lại còn cố mà bấu víu, giờ còn định về Thượng Hải đi làm cái khỉ gì đó, tốt nhất là chia tay với Miêu Miêu, hai bên đều được yên ổn.”

Đang nói đến đây, Hiểu Giai mang theo một thân khí lạnh bước vào, đang không chú ý, vừa ngẩng đầu đã thấy hai người bọn họ, sợ đến mức giật mình: “Anh… các anh sao lại đứng đây? Mọi người đâu?”

“Trên lầu!” Lông Gà giơ một ngón tay ra chỉ chỉ lên gác, “Ẫm ĩ hết cả lên, Nhạc Phong với cái cô Quý đại tiểu thư kia lại cãi nhau rồi.”

Hiểu Giai thầm kêu hỏng bét, vội vàng nhấc chân chạy lên lầu, đi được một nửa thì gặp đám Mao Ca đang đi xuống, sắc mặt người nào cũng khó coi, Hiểu Giai tránh qua một bên để họ đi trước, thấy họ xuống hết rồi mới vội vàng đi lên lầu gõ cửa phòng Quý Đường Đường.

Cửa vừa mở ra, Hiểu Giai đã vội vàng lách mình vào trong: “Cãi nhau à? Bị bọn họ phát hiện rồi?”

“Không sao đâu,” Quý Đường Đường cười cười, “Lúc nào chẳng không hợp với Nhạc Phong, có mua được không vậy?”

“Mua được.” Hiểu Giai vội vàng móc từ trong túi quần ra một lọ cồn nhỏ có nắp bịt bằng cao su và cả một túi bông y tế, Quý Đường Đường nói cảm ơn, ngồi xuống giường mở nắp cao su ra, cầm bông y tế chấm chấm chút cồn, nhìn gương chậm rãi xoa lên vết thương, thỉnh thoảng lại nhíu mày, đau đến mức hít hà.

Hiểu Giai đứng bên cạnh nhìn, trong lòng cũng thấy đau thay cô: “Bôi có một chút như thế có ổn không? Có cần bôi thuốc gì đó không? Đừng để mặt mày sứt sẹo đấy.”

“Đâu có dễ sứt sẹo đến thế.” Quý Đường Đường không để ý lắm.

Hiểu Giai nhìn một lúc, tự tìm chuyện để nói: “Đúng rồi, cô nhìn thấy Miêu Miêu kia chưa?”

“Bạn gái Nhạc Phong đúng không, thấy rồi, rất xinh.”

“Nhạc Phong định về cùng cô ta.” Hiểu Giai có chút cảm thán, “Người như Nhạc Phong mà lại định quay về đi làm, sống cuộc sống xem báo uống trà, cô có tưởng tượng được không?”

“Anh ta sao có thể?” Quý Đường Đường đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, “Anh ta không hợp.”

“Nhưng chính miệng anh ta nói sẽ quay về cùng Miêu Miêu.”

“Nói thì nói vậy thôi, chẳng phải vẫn chưa động đậy gì hay sao.” Quý Đường Đường ngẩng đầu nhìn cô nàng một cái, “Tám chín phần mười là sẽ không đi.”

————————————————————

Bữa Toàn Dê Yến mà Mao Ca tỉ mỉ chuẩn bị bỗng dưng lại gặp phải biến cố, còn dư lại một đống thịt nướng mà không ai hỏi han đến, trong lòng Mao Ca rầu rĩ không thôi, sau khi mời chào một vòng mà vẫn không kéo được ai đến tiêu thụ, đành phải tự mình chiến đấu với một bàn ú ụ, ngồi bên góc bàn ăn nhồm nhoàm, Đầu Trọc ngồi bên cạnh nhìn mà đau cả miệng: “Lão Mao tử, anh kiềm chế chút đi, béo như thế này rồi mà còn ăn nữa!”

Mao Ca trừng mắt: “Ăn mà cũng phiền đến chú mày hả, toàn lo chuyện bao đồng xen vào việc của người khác!”

Hiểu Giai vẫn còn ở trên gác chưa xuống, Vũ Mi và Miêu Miêu chụm vào một chỗ cầm chỉ bảy màu tết chuỗi hạt xương bò, lần này Miêu Miêu đến Ca Nại, luôn cảm thấy mọi chuyện thật mơ hồ, bình thường đã quen nắm chắc tất cả, giờ lại không nắm bắt được, trong lòng lạc lõng không nói nên lời, cộng thêm việc còn tức giận vì chuyện vừa mới xảy ra nên không muốn để ý đến Nhạc Phong, nhìn khắp một vòng cũng chỉ thấy Vũ Mi dễ gần nhất.

Nhạc Phong bây giờ chẳng rảnh rỗi mà quan tâm đến chút tâm tư nhỏ bé ấy của Miêu Miêu, anh kéo Lông Gà qua một bên, ép anh ta nhớ lại tình hình lúc đi đón Quý Đường Đường.

“Bên cạnh cô ta có ai không? Anh có thấy ai khác không? Lúc anh gặp cô ta, có gì không ổn không?”

Lông Gà phiền đến mức vò đầu bứt tai, thiếu chút nữa vò quả đầu rối bời thành cái ổ gà: “Không có gì không ổn hết, cô ta quây như đặc vụ ấy, cũng không có ai khác hết, chỉ có mình cô ta thôi.”

Nhạc Phong nhíu mày không nói gì, Lông Gà tò mò hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?”

Nhạc Phong cân nhắc một chút rồi nói: “Con nhóc này có võ.”

“Có võ? Jacky Chan?” Không biết Lông Gà nghe được tên tiếng Anh của Thành Long ở đâu, phát âm đến là quái dị: “Lợi hại thế cơ à?”

“Không lợi hại đến thế,” Nhạc Phong nhớ lại tình hình khi động tay với cô, “Nền tảng không tệ. Như kiểu anh, cô ta có thể quật ngã được hai người.”

Lông Gà tặc lưỡi xuýt xoa: “Bảo sao, có biết bơi mới dám ra biển*, người ta năm lần bảy lượt vào hẻm núi, thì ra là có võ trong người.”

* Nguyên văn là câu thành ngữ “một hữu kim cương toản, bất lãm từ khí hoạt” – kim cương toản là mũi khoan kim cương mà người thợ làm gốm thường dùng để đục gốm, đồ sứ có độ cứng rất cao, không có mũi khoan kim cương thì không thể khoan được, vì vậy câu này có thể hiểu là “không có khoan kim cương, đừng mong làm nghề gốm”, cả câu có nghĩa là không có bản lĩnh thì đừng nên làm những việc không phù hợp với sức mình.

Nhạc Phong cười lạnh: “Vậy mà đấu với người khác cũng có khá hơn được chút nào đâu.”

Lông Gà há miệng, lập tức hiểu ra: “Cô ta đánh nhau với người ta à? Có phải bị thương rồi đúng không? Chẳng trách lại quây kín như vậy. Anh còn đang tự hỏi, sao trên áo lại dính toàn bùn với cỏ…”

Nói mãi nói mãi anh ta lại thấy rầu rĩ: “Nhưng mà cô nhóc này trông đâu có giống người xấu tính không biết đạo lý, sao lại chọc đến người ta chứ? Đến nỗi người ta phải động thủ với cô ta? Chẳng lẽ là phạm phải cấm kỵ của dân Tạng?”

Nhạc Phong chợt nhớ đến vết dây trên cổ cô.

Nhìn qua, đó không giống như do phạm vào cấm kỵ mà động thủ với người ta, đối phương là muốn… muốn lấy mạng cô ta!

Nhạc Phong đứng phắt dậy, đẩy Lông Gà ra bước bình bịch lên gác, Lông Gà cuống quít đứng dưới kêu lên: “Này, này, cậu đi đâu đấy?”

Tiếng kêu kinh động đến đám người bên cạnh, Miêu Miêu ngẩng đầu lên, siết chặt hạt xương bò trong tay, đôi môi mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.

Chỉ có Đầu Trọc là cười hề hề: “Kiểu này là lại đi tìm Đường Đường rồi, đúng là càng ầm ĩ lại càng hòa hợp… ui da!”

Nói được một nửa thì ôm đầu nhảy dựng lên, cúi đầu nhìn, hung khí vừa đập trúng mình là một xiên thịt nướng, Đầu Trọc nổi giận đùng đùng ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt hung dữ của Mao Ca: “Chú mày không nói câu nào thì chết à!”

————————————————————

Hiểu Giai đang nói chuyện với Quý Đường Đường, cửa lại vọng đến tiếng gõ cửa cộc cộc, mở cửa ra mới thấy, người đến lại là Nhạc Phong.

Sắc mặt của Nhạc Phong không được tốt: “Hiểu Giai, cô đi ra ngoài một lát, tôi có chuyện muốn nói với Đường Đường.”

Hiểu Giai sửng sốt một chút, quay đầu lại nhìn Quý Đường Đường một cái, lại nhìn Nhạc Phong một cái, vừa khó xử vừa do dự, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích: “Nhạc Phong, hai người đừng cãi nhau nữa mà.”

“Không cãi nhau.” Nhạc Phong nhìn chằm chằm Quý Đường Đường, “Lúc nãy có chút hiểu nhầm, cho nên giờ phải nói cho rõ ràng.”

Tư thế này của anh, nhìn kiểu gì cũng giống như đi tính sổ, Hiểu Giai vẫn không dám đi, Quý Đường Đường lại ngẩng đầu cười cười: “Hiểu Giai, cô tránh đi một lát đi, không sao đâu.”

Hiểu Giai đương nhiên sẽ đứng về phía Quý Đường Đường: “Vậy tôi chờ ngoài hành lang nhé, Đường Đường, có chuyện gì cứ gọi tôi.”

Hiểu Giai vừa mới bước ra ngoài, Nhạc Phong đã không chút khách khí đóng sập cửa lại.

“Quý Đường Đường, giờ chỉ có hai người tôi và cô, có gì cứ nói trắng ra đi.”

Vừa mở đầu đã lôi cả tên cả họ người ta ra, Quý Đường Đường có muốn làm lơ cũng không được, sau khi trầm mặc một lúc thì gật đầu: “Anh muốn hỏi chuyện gì?”

“Rất nhiều chuyện.” Nhạc Phong vậy mà lại không hề vội vàng, anh kéo một chiếc ghế qua, quay lưng về phía cửa chậm rãi ngồi xuống: “Chúng ta nói từng chuyện một. Tôi nhớ, lúc sáng, cô có nhờ tôi đoán ra một dãy số, 0513, đúng không?”

Trái tim Quý Đường Đường thịch lên một tiếng, sự khôn ngoan của Nhạc Phong nằm ngoài dự liệu của cô, sau khi do dự trong chốc lát, cô gật đầu: “Đúng.”

“Ngày thứ hai khi cô đến Ca Nại đã chạy khắp nơi tìm người, tìm một người tên là Trần Vĩ, đúng không?”

Quý Đường Đường có chút mất kiên nhẫn: “Anh muốn hỏi gì thì hỏi luôn đi, đừng có lằng nhằng như vậy.”

“Tôi đang hỏi đây.” Nhạc Phong căn bản không để ý đến những gì cô nói, “Lúc chiều khi nướng thịt, cô vừa nghe nói Lăng Hiểu Uyển từng ở lại đây đã lập tức giở sổ đăng kí ra xem. Tôi không biết cô đã xem cái gì nên rất tò mò, cũng giở ra xem, nhờ vậy, tôi phát hiện ra, thì ra sinh nhật của Lăng Hiểu Uyển chính là ngày 13 tháng 5.”

Anh dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Quý Đường Đường.

Quý Đường Đường biết anh ta còn chưa nói hết, ngồi yên không nói tiếng nào.

loading...

Nhạc Phong cười cười: “Sau đó tôi lại nghĩ đến người tên là Trần Vĩ kia, hình như là ở quán trọ Kelsang. Cho nên tôi đã đến Kelsang một chuyến, mở sổ đăng kí ở đó ra mới thấy, cuộc đời này thật lắm chuyện trùng hợp, sinh nhật của anh chàng Trần Vĩ đó, cũng là 13 tháng 5.”

Quý Đường Đường vẫn không nói gì.

“Tiếp đó tôi lại nghĩ đến cái đêm cô thiếu chút nữa không về, chính là đến quán trọ Kelsang để ở. Cô không trả phòng ở bên này, đồ dùng cá nhân cũng không mang theo, chỉ nói với cô bé tiếp khách là muốn nghỉ lại. Ở được nửa đêm lại chạy về, có người khách nào lại ở trọ như vậy không?”

“Người ở Kelsang nói với tôi, sáng hôm đó Trần Vĩ muốn đến hẻm Ca Tát Ma đi dạo, đi rồi không thấy quay lại, sau đó cậu ta có gọi điện cho quán trọ, nói là đã về nhà trước. Vốn là một chuyện rất bình thường, kỳ quái ở chỗ, sau khi người ta nói với cô như vậy, cô lại không tin mà lập tức đeo ba lô đến Kelsang ở trọ — không phải cô muốn đến ở trọ, cô muốn đến nơi Trần Vĩ đã từng ở để tìm những thứ cậu ta để lại, đúng không?”

“Anh dông dài một đống lớn như vậy, rốt cuộc là muốn hỏi gì?” Quý Đường Đường chợt mở miệng ngắt lời anh.

Sắc mặt của Nhạc Phong từ từ trầm xuống: “Tôi nhớ sáng hôm đó, cô cũng đến hẻm núi từ sớm, sau khi ra khỏi hẻm núi cô luôn đi tìm Trần Vĩ — có phải cô đã gặp cậu ta trong hẻm núi, lại bị lạc mất, cho nên cô mới vội vàng đi tìm cậu ta? Người ở Kelsang nói với cô rằng cậu ta đã về nhà, cô không hề tin, có phải là vì cô biết cậu ta không về nhà được, cậu ta đã xảy ra chuyện?!”

Quý Đường Đường sững sờ nhìn Nhạc Phong, vào lúc không nên hoảng hốt nhất, cô lại thất thần: những sự kiện này, đông một búa tây một gậy, mới nhìn thì chẳng hề liên quan đến nhau, vậy mà lại có người thực sự có thể xâu chuỗi chúng lại. Có lúc, cái gọi là vụ án không có lời giải, có thể không phải do quá bí ẩn, chẳng qua chỉ là do thiếu mất sự xâu chuỗi và phát hiện chăng?

Nhạc Phong lại hỏi cô câu gì đó, cô không nghe rõ, mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn anh: “Gì cơ?”

“Tôi đang hỏi cô,” Nhạc Phong gằn từng chữ, “Từ khi cô đến Ca Nại, cứ hết lần này đến lần khác chạy vào hẻm núi, Lăng Hiểu Uyển mất tích trong hẻm núi, Trần Vĩ cũng rất có thể đã gặp chuyện trong hẻm núi, lần này cô từ hẻm núi đi ra rõ ràng đã động thủ với người khác. Trong cái hẻm núi đó, rốt cuộc là có cái gì?!”

“Trong cái hẻm núi đó, rốt cuộc có thứ gì?”

Quý Đường Đường ngẩng đầu lên nhìn Nhạc Phong, trong trường hợp cả hai đều đã rõ ràng, trò giả ngu chuyển đề tài không khỏi quá mức vụng về, không bằng cứ nói thẳng.

“Anh xác định anh muốn biết?”

“Có ý gì?” Nhạc Phong quả nhiên đã nghe ra trong lời nói của cô còn có ý khác.

Quý Đường Đường từ từ kéo cổ áo xuống, để lộ ra phần vẫn bị che khuất, trên phần cổ trắng nõn có một vết dây ứ máu ghê rợn, tựa như một con rắn quấn chặt một vòng xung quanh.

“Nhạc Phong, anh nhìn cho kỹ đi.” Giọng nói của Quý Đường Đường vô cùng bình tĩnh nhắc nhở anh, “Cho dù trong hẻm núi đó có cái gì, đó đều là phiền phức của tôi. Nếu anh không biết thì sẽ chẳng có chuyện gì cả. Nhưng nếu anh biết rồi, đến khi đó có muốn không đếm xỉa tới cũng không dễ như vậy đâu.”

Nhạc Phong nhìn chằm chằm vào vết dây kia thật lâu, không mở miệng ngay.

Nếu như nói theo kiểu xưa, anh cũng có thể coi là đã lịch lãm trên giang hồ lâu năm, đạo lý mà Quý Đường Đường nói anh không thể không hiểu: có lúc, biết ít, thì cũng bớt phiền, không phải bí mật nào cũng hợp để thám thính hay dòm ngó, sự tò mò hại chết con mèo, có những bí mật, sẽ lấy mạng người khác.

Mà bí mật của Quý Đường Đường, nhất định là không đơn giản.

Quý Đường Đường biết anh ta đã bị mình làm cho lung lay, cô nhẹ nhàng đặt một cọng rơm cuối cùng lên lưng con lạc đà.

“Cho dù bản thân anh thấy không sao thì ít nhiều cũng phải nghĩ cho Miêu Miêu chứ.”

Quả nhiên, vừa nhắc đến Miêu Miêu, vẻ mặt của Nhạc Phong liền biến đổi, xem ra chiếc xương sườn mềm này đã bị cô tóm trúng rồi.

“Đối với anh mà nói, tôi cũng chỉ là một kẻ xa lạ, là người ngoài, anh thực sự muốn dây vào chuyện này? Nếu thực sự muốn vậy thì tôi sẽ nói cho anh biết, anh xác định là anh muốn nghe chứ?”

Sau một khoảng lặng ngắn ngủn, Nhạc Phong đột nhiên đứng dậy từ trên ghế: “Tôi không muốn nghe.”

Quý Đường Đường mỉm cười: “Sáng suốt đấy.”

Chẳng qua là cười mãi, cô lại thấy có chút chua xót trong lòng, mình quả nhiên là chó ghét người chê đến mức độ này, ngay cả Nhạc Phong còn không muốn nghe, xem ra nơi đây cũng chẳng ai muốn.

“Vậy cứ thế đi.”

Cuộc đối thoại có thể kết thúc, Quý Đường Đường cúi đầu kéo khóa cổ lên.

Nhạc Phong lại không nhúc nhích, sau một lúc chần chừ, anh bình tĩnh mở miệng: “Đường Đường, nếu tôi muốn cô đi, cô sẽ không để bụng chứ.”

Tay của Quý Đường Đường lập tức chững lại ở cổ áo.

“Tôi không muốn biết cô có bí mật gì, cũng không muốn biết cô đang làm gì. Nhưng so với Miêu Miêu, Vũ Mi, Hiểu Giai, thậm chí là cả đám lão Mao tử, con người cô quá phức tạp. Nếu chính bản thân cô cũng thừa nhận mình là một sự phiền phức, tôi không muốn chọc đến, nhưng cũng có quyền mời phiền phức đi chứ đúng không?”

Cổ họng Quý Đường Đường chuyển động một chút, định nói gì đó, lời ra đến miệng lại nuốt xuống, chỉ là Nhạc Phong nói chẳng khách khí chút nào như vậy, cô đến cùng vẫn không phải là kẻ mặt dày, lần đầu tiên bị người ta đuổi ra khỏi cửa thẳng mặt như vậy, hai gò má đỏ bừng như bốc lửa.

”Tôi sẽ nói một tiếng với lão Mao tử.” Nhạc Phong đứng dậy đặt chiếc ghế về vị trí cũ, “Tiền phòng của cô mấy ngày nay chúng tôi sẽ không lấy, cô thu dọn một chút rồi đi luôn hôm nay đi, tự mình bảo trọng, không tiễn.”

Đôi ba câu nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng ý tứ trong đó lại nặng trịch, từng chữ từng chữ, tựa như một cái tát quất lên mặt, Quý Đường Đường chỉ cảm thấy bờ môi phát khô, môi trên môi dưới chạm vào nhau cũng có thể cảm thấy sự thô ráp, cô khó khăn mở miệng, giọng nói thấp đến mức gần như không nghe thấy: “Tôi không thể đi được.”

“Có ý gì?” Nhạc Phong quay đầu lại, “Cái gì gọi là cô không thể đi được?”

“Bọn chúng sẽ đến tìm tôi, tôi phải ở đây chờ. Nếu như tạm thời đổi nơi khác, chưa biết chừng sẽ có biến cố, tôi tạm thời không thể đi được.”

Quý Đường Đường nhanh chóng nói ra những gì cần nói, gần như có thể cảm nhận được cơn bão tố sắp ập tới.

“Bọn chúng? Bọn chúng là ai?” Sắc mặt Nhạc Phong dần biết đổi, “Kẻ đã ra tay với cô?”

“Ừ.”

Nhạc Phong giận tím mặt, anh nặng nề quăng chiếc ghế xuống đất, quát to về phía Quý Đường Đường: “Quý Đường Đường, CMN, cô thật quá vô sỉ!”

Ngoài cửa vọng đến giọng nói hốt hoảng của Hiểu Giiai: “Đường Đường, sao vậy? Sao vậy?!”

Nhạc Phong căn bản không buồn để ý đến Hiểu Giai, anh chỉ vào Quý Đường Đường mắng ầm lên: “Cô biết rõ những kẻ đó sẽ đến, cô còn chẳng nói tiếng nào như không có chuyện gì cả? Ở trong quán này có bao nhiêu người như vậy, Miêu Miêu, Vũ Mi, Hiểu Giai, bọn họ phải làm sao bây giờ? Nếu xảy ra chuyện gì thì sao?!”

Quý Đường Đường cắn chặt hàm răng, Hiểu Giai đứng ngoài cửa nghe không được rõ, bỗng nghe thấy tên mình, lại càng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, liên tiếp đấm lên cửa bùm bụp: “Này này, lại liên quan gì đến tôi hả, Nhạc Phong, có gì nói chuyện tử tế, anh đừng có cãi nhau với Đường Đường mà, anh xem, cô ấy đã bị ngã thành như thế rồi.”

Lời nói của Hiểu Giai ít nhiều cũng nhắc nhở Nhạc Phong, anh tiến lên một bước, túm chặt lấy cổ áo Quý Đường Đường kéo xốc lên, Quý Đường Đường bị túm như vậy, thiếu chút nữa không thở nổi.

“Tôi không truy cứu con người cô tại sao lại tồi tệ như vậy nữa, ” Nhạc Phong hạ giọng, “Lập tức thu dọn đồ đạc, cút.”

Quý Đường Đường ngẩng đầu lên, nước mắt thiếu chút nữa tràn mi, cô cố gắng đè nén cảm xúc của mình, hạ giọng khẩn cầu Nhạc Phong: “Nhạc Phong, sẽ không có chuyện gì đâu, tôi đã quan sát rồi, quán trọ chỉ có hai cửa vào, đều ở dưới lầu. Đến lúc đó mọi người cứ ở trên lầu không đi xuống là sẽ không sao cả.”

“Cái con em cô!” Nhạc Phong rõ ràng bị cô làm cho tức điên lên, “Ngay cả mấy cửa vào cô cũng đã quan sát rồi, cô tưởng cô là ai chứ, đang đóng vai 007 à, cô có tư cách gì?!”

Càng nói càng tức, đến cuối cùng không kiềm chế được, đẩy mạnh cô ra.

Quý Đường Đường không đứng vững, lúc lùi về phía sau lại vấp phải thành giường, ngã phịch xuống đất.

Quán trọ của Mao Ca kết cấu toàn bằng gỗ, tầng hai dùng ván gỗ, chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ gây ra tiếng vang rất lớn, một người trên dưới trăm cân lại va chạm như vậy, cả tầng lầu đều rung lên một cái.

Xung quanh lập tức yên tĩnh lại.

Nhạc Phong không ngờ tới cú đẩy này lại có thể xô ngã cô, trong lúc nhất thời có chút ngây ngẩn. Mà Hiểu Giai ngoài cửa đã hoàn toàn hoảng sợ, cô không nhìn thấy tình hình trong phòng, chỉ nghe thấy tiếng động lớn như vậy, thế nhất định là đã ầm ĩ đến long trời lở đất rồi, trong chốc lát trí tưởng tượng bay xa, trong đầu nhanh chóng hiện lên những cảnh tượng máu me đầy đất, gần như mất đi ngôn ngữ trong nháy mắt, trái tim gần như sắp vọt ra khỏi lồng ngực.

Quý Đường Đường nằm trên mặt đất, không hề cảm thấy đau đớn, nước mắt rốt cục cũng không kìm nổi, từng giọt từng giọt rớt trên mặt đất, nhanh chóng đọng lại cùng với lớp bụi trên sàn gỗ, thoạt nhìn có chút vẩn đục. Quý Đường Đường tự giễu cười một tiếng, nhắm chặt mắt, nén nước mắt trong khóe mắt lại, sau đó như không có chuyện gì xảy ra chống tay vịn vào giường ngồi dậy, cô ngẩng đầu lên nhìn Nhạc Phong, Nhạc Phong vẫn đứng đó, từ góc độ này nhìn qua, vô cùng cao lớn, khí thế như muốn chèn ép cô xuống dưới lòng đất.

Quý Đường Đường mấp máy môi, giọng nói rất nhẹ, “Coi như là giúp tôi một lần, được không?”

Nhạc Phong không nói chuyện ngay, mặt đầy vẻ phức tạp nhìn Quý Đường Đường, môi mím chặt, dường như đang cân nhắc xem đến tột cùng có nên giúp hay không, có thể giúp được hay không.

Quý Đường Đường không nói gì thêm nữa, chỉ ôm gối ngẩng đầu nhìn anh ta.

Trong khoảng lặng ngắn ngủn, ngoài cửa bỗng vọng đến tiếng thét chói tai của Hiểu Giai: “Anh Mao Ca mau lại đây, cứu mạng với, Nhạc Phong sắp giết người rồi!”

Hai người bên trong phòng nhất thời không kịp phản ứng lại, hai mắt nhìn nhau, cuối cùng Quý Đường Đường hồi hồn trước, phì một tiếng bật cười, vừa cười đã không khép miệng lại được, cứ cười không ngớt cho đến khi đau cả bụng.

Cái cô Hiểu Giai hâm hâm dở dở này, sao trước kia không phát hiện ra cô ta đáng yêu như vậy nhỉ?

Nhạc Phong cũng lập tức hồi hồn, chắc anh cũng không còn gì để nói, chỉ tức giận quay ra cửa quăng một câu: “Có bệnh!”

Nhưng dù là có bệnh thật hay là có bệnh giả thì cái cổ họng này của Hiểu Giai vẫn có uy lực tương đối vĩ đại, cộng thêm cú ngã của Quý Đường Đường khi nãy đã sớm kinh động đến người ở dưới lầu, chiếc cầu thang bằng gỗ lại nhanh chóng vọng đến những tiếng bước chân lộn xộn, giọng của Mao Ca là lớn nhất, trong giọng nói có thể thấy rõ sự suy sụp: “Thế này là thế nào?”

Quý Đường Đường lại bật cười.

Cô nhớ đến bộ phim truyền hình Hoàn Châu Cách Cách chiếu khắp cả nước rất lâu trước kia, mỗi lần đám Tiểu Yến Tử gây họa gì đó, vị Hoàng A Mã kia đều mặt đầy vẻ suy sụp mà chạy ra chạy vào, lời thoại cũng giống Mao Ca.

Thế này là thế nào….

Cô cười mãi, cười mãi, cười đến ra nước mắt, lúc ngẩng đầu lên, Nhạc Phong đang dùng vẻ mặt bất đắc dĩ mà nhìn cô.

Cũng không hiểu tại sao, nhìn cô chật vật như vậy, hốc mắt đỏ bừng ngồi dưới đất vừa khóc vừa cười, cơn tức của Nhạc Phong lại không phun ra nổi, trước khi đám Mao Ca đập cửa thùm thụp đinh phá cửa vào, anh hỏi Quý Đường Đường: “Nếu liên lụy đến những người khác, xảy ra chuyện không may thì làm sao?”

Quý Đường Đường bình tĩnh nhìn vào mắt Nhạc Phong: “Nếu xảy ra chuyện không may, tôi sẽ đền mạng.”

Nhạc Phong im lặng.

Đúng lúc đó, cái then cửa vốn không được bền chắc đã bị bên ngoài tông cho gãy, một đám người phá cửa mà vào, Mao Ca đi đầu tiên thiếu chút nữa không thu chân lại được.

Có điều anh ta nhanh chóng phanh lại. Cặp mắt của Mao Ca nhìn chằm chằm vào Quý Đường Đường đang ngồi dưới đất, nhìn khóe mắt thâm tím và đôi môi còn dính tơ máu của cô, nhìn xong lại quay ra nhìn Nhạc Phong, sau đó anh ta lập tức nói lắp: “Chú… chú chú, đây là do chú… đánh?”

Mục lục
loading...