Menu

CHIẾN LUYẾN TUYẾT, HÀN TUYẾT TRUYỀN KỲ-Chương 9


Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ


Tác giả: Phượng Vũ


Chương 9: Đặc Phái Viên Vào Kinh

Những sản nghiệp dưới tên của Hàn Tuyết phân bố dài khắp đất nước, và mỗi gian biệt viện hay tửu lâu đều có phòng dành riêng cho nàng cùng Hàn Chiến, mỗi một gian phòng thiết kế, bài biện thậm chí y phục trong tủ treo quần áo đều cùng Hàn gia trang giống nhau như đúc. Những gia nhân của nàng đều rất hiểu rõ tánh nàng hay xuôi ngược nên đến mỗi nơi luôn để cho nàng có cảm giác như đã được về nhà. Mà lúc trước Hàn Chiến có thể ở Hàm Xuân lâu nhanh chóng tìm được quần áo cùng thuốc men, chính là nguyên nhân này.

Đẩy ra cửa gian phòng của mình, Hàn Tuyết ở sau cửa kéo một chuông nhỏ màu vàng, mới đi từ từ vào trong sảnh ngồi xuống, nhàm chán loay hoay lấy cái ly trên bàn . Hàn Chiến buồn cười nhìn cử chỉ tức giận trẻ con của nàng. Chỉ chốc lát sau, cửa truyền đến tiếng bước chân, một thân ảnh màu đỏ, mang theo một làn gió thơm mát bay vào .

Hàn Tuyết đối với người tới vui vẻ cười một tiếng: “Diễm Nương vẫn xinh đẹp như thế.”

“Miệng Tiểu thư cũng vẫn ngọt như thế, ” Diễm Nương cầm lấy quạt tròn phong tình vạn chủng đi tới: “Hàn Chiến nói tiểu thư bị thương, bị thương chỗ nào thế, có nặng lắm không?”

Mặt Hàn Tuyết đỏ lên, ngoài miệng vẫn cười: “Không sao rồi, chẳng qua là trầy da một chút mà thôi.”

Khóe mắt liếc thấy khóe miệng Hàn Chiến khẽ nhếch, đang nhìn chòng chọc nàng cười, vẻ mặt mập mờ, bàn chân dưới bàn của nàng lặng lẽ đá tới.

“Vị Nhị Công Tử đó hiện tại Thiên Hương Các, sáu bảy vị tỷ muội đang nhiệt tình tiếp đãi, tiểu thư muốn đi xem một chút hay không?” Diễm Nương cười thật tươi, nhắc tới người này, để cho nàng không nhịn được cắn răng nghiến lợi, thế tử nước Kim Sa này, cũng không biết suy nghĩ xem mình có bao nhiêu phân lượng, lại dám hạ thủ Tiểu Tuyết Nhi, rơi vào trong tay Diễm Nương nàng, nhất định phải dạy dỗ hắn ta thật tốt.

“Không vội, ” Hàn Tuyết cười cười.

“Thị trấn gần đây có thái bình không?” Kết Hương trấn là con đường khi muốn đến kinh thành phải đi qua nó, hàng năm nàng đều phải qua đoạn đường này không dưới mười lần, lần này lại ngoài ý muốn trúng chiêu ở chỗ này, đây cũng là do sơ sót của nàng, không ở nơi trú ẩn riêng của mình, điều này làm cho nàng cảm thấy bất an, cảm giác người khác đang giăng lưới chờ nàng sập bẫy.

“Cũng giống như bình thường thôi, chỉ là tháng này đặc phái viên từ nước ngoài đến kinh thành đã đến hơn ba nhóm. Diễm Nương khép mi nói.

” Đặc phái viên nước ngoài?” Hiện tại không có lễ hội gì, trong cung cũng không có hỉ sự, sao lại có ba nhóm đặc phái viên vào kinh? Chẳng lẽ…

” Chỗ Lương nhị công tử nào có hỏi ra được gì không?”

“Bảo là muốn nhập kinh diện thánh, còn mang theo lễ vật quan trọng.” Nhìn thấy sắc mặt Hàn Tuyết có khác, Diễm Nương cũng khẩn trương lên.

“Vương đại ca còn ở chỗ này không?” Mặt Hàn Tuyết lạnh xuống, khí thế toàn thân không giận mà uy, đây là hoàn toàn vô ý thức tự nhiên biểu lộ. Nàng cực kì hiếm khi như thế này, có thể có biểu tình vậy liền đại biểu sự tình rất nghiêm trọng.

“Ta đi gọi hắn.” Hàn Chiến nói xong liền muốn đứng dậy.

“Không, ngươi ở lại bên cạnh ta.” Hàn Tuyết giữ chặt ống tay áo hắn, nhìn hắn lắc đầu: “Từ khoảnh khắc đó, ngươi cần một tấc cũng không rời ta.” Đặc phái viên vào kinh có lẽ muốn làm việc gì đó, làm cho nàng cảm thấy bất an, nàng cần hắn ở lại bên cạnh nàng.

“Có nghiêm trọng như thế không?” Diễm Nương cũng giật nảy mình, bên cạnh Hàn Tuyết có mười hai thị vệ, tuy nói Hàn Chiến bình thường cũng là một tấc cũng không rời nàng, những lúc không cần thiết Hàn Tuyết cũng không quan tâm chuyện này lắm.

“Không phải việc nguy hiểm gì.” Hàn Tuyết an ủi cười cười, “Còn cần Diễm Nương giúp ta lập tức truyền một mẩu tin tức ra ngoài, hơn nữa cần phải làm cho được, tung tin khắp hang cùng ngỏ hẻm, rồi cho mọi người cùng nhau lớn tiếng thảo luận .”

“Việc gì, tiểu thư người cứ nói.” Diễm Nương nghiêm túc và kiên định nói, cho dù vượt lửa qua sông, nàng cũng nhất định sẽ giúp tiểu thư làm bằng được.

“Ngươi giúp ta truyền lời đi ra: Bảo hộ quốc công chúa Hoàng Phủ Hàn Tuyết cùng một nam tử đơn độc thành hôn, lỡ lầm mang thai, hỉ mạch do thần y Hàn Kỳ chẩn đoán chính xác.”

“A? ! ! ! …” Diễm Nương ngay lập tức bị dọa muốn rớt cằm

“Này, này này…” Danh tiết nữ nhân là vô cùng quan trọng, nếu căn cứ theo lời của tiểu thư đồn đại ra ngoài thì danh tiết của người còn đâu nữa. ?

Hàn Chiến lo lắng nắm tay Hàn Tuyết, hiển nhiên hắn cũng nghĩ đến chuyện đặc phái viên vào kinh.

loading...

“Không phải lễ cũng không có chuyện vui gì, lại có nhiều đặc phái viên vào kinh như thế, còn mang theo lễ vật, chỉ có một vấn đề để chú ý đó chính là đến để hòa thân.” Hàn Tuyết tinh tế giải thích cho Diễm Nương nghe: ” Hòa thân có hai loại, một là gả, hai là cưới, những người kia ta không biết tại sao, nhưng Lương Nhị thế tử này, hiển nhiên là đến đây để cưới ta, bọn họ bày thiên la địa võng ở đây dụ ta vào bẫy, lại ngẫu nhiên ta ngày đó thấy khách điếm Phúc Quý, tạm thời đổi ý đặt chân ở nơi đó, lúc này mới trúng chiêu.”

Với danh tiếng Phú Quý lâu, nổi tiếng khắp thiên hạ của nàng, khách sạn này lấy tên gần giống với tên của nàng đề cao nổi tiếng, cả một phiên bản ăn cắp bản quyền ở cổ đại này, nàng nhất thời bốc đồng mới thay đổi điểm dừng chân, nếu không phải bọn họ đánh giá thấp thực lực của Hàn Chiến, hiện tại, nàng đã là thịt cá trên thớt mặc người chém giết rồi.

Hàn Chiến nghe nàng nói xong…, bất chợt đứng lên, buông bàn tay đang giao nhau của hai người ra, định xông ra ngoài, Hàn Tuyết vội từ phía sau lưng ôm lấy hắn: “Đừng đi, người kia bây giờ vẫn chưa thể chết được.”

Hàn Chiến mắt lộ ra hung quang, gân xanh trên trán nổi lên, tựa như muốn ăn thịt người, dọa cho Diễm Nương sợ đến mức ngồi liệt trên mặt đất tại chỗ, run lẩy bẩy.

“Diễm Nương, Diễm Nương, ngươi đi ra ngoài trướcđi.” Cất cao giọng đánh thức Diễm Nương bị hắn dọa đến ngơ ngác, “Trước buổi chạng vạng ngày mai ta muốn cho tin tức này truyền vào kinh thành.”

“A, vâng, vâng, ” Diễm Nương run rẩy đứng dậy từ dưới đất, lảo đảo nghiêng ngã lao ra cửa. Dọa chết người, sắc mặt vừa rồi của nam nhân này, thực sự giống như ác quỷ, thật đáng sợ, thật đáng sợ.

Lồng ngực Hàn Chiến kịch liệt phập phồng, mặc dù không hất Hàn Tuyết ra, nhưng sát khí khắp người không hề che giấu, Hàn Tuyết càng thêm dùng sức ôm chặt hắn: “Đừng như vậy, Hàn Chiến, ta sợ.”

Thanh âm yếu ớt lại làm cho sát khí cả phòng biến mất tích một cách lạ thường, nhưng thân thể căng thẳng nam nhân cũng không hề buông lỏng, Hàn Tuyết từ phía sau lưng chuyển tới trước người hắn, nhẹ nhàng lau khuôn mặt nam nhân, “Đừng như vậy, ta vẫn còn tốt mà.”

Hàn Chiến cứng ngắc đưa tay đem Hàn Tuyết ôm vào trong ngực, ôm thật chặt. Trong lòng tràn đầy kinh hoàng, bọn họ đáng chết, thế nhưng muốn hoen ố bảo bối của hắn, bọn họ dám làm thế? Tất cả những người vọng tưởng muốn chạm vào nàng đều đáng chết, đều phải chết. Bên trong phòng, sát khí lại từ từ nồng đậm .

Nam nhân này! Hàn Tuyết thở dài ở trong lòng, ôm lấy đầu của hắn kéo xuống, nâng mũi chân, hôn lên môi của hắn, không thành thục đẩy môi của hắn ra, cái lưỡi thơm tho trượt vào trong miệng hắn từ từ liếm lấy lưỡi của hắn, mời hắn cùng quấn quýt.

Nội tâm hốt hoảng, kinh sợ cũng bị nụ hôn này chuyển thành nồng nặc ham muốn, lưỡi Hàn Chiến chợt bắt lấy cái lưỡi đinh hương kia cuồng loạn kích quấn, lực đạo kia làm cho Hàn Tuyết khó chịu rên rỉ, nhưng nàng hiện tại không thể đẩy hắn ra, nam nhân này đang sợ, hiện tại hắn đang giống như một đứa bé trong cơn hoảng loạn, cần nàng an ủi.

Đưa tay nhanh chóng kéo thắt lưng của Hàn Chiến ra, cởi xuống áo ngoài của hắn, sau đó là quần áo trong, áo lót, cho đến khi trên người hắn hoàn toàn trần truồng, sau đó bắt đầu cởi y phục của mình, đem quần áo còn sót lại cởi sạch ra, trên người trần truồng dán chặt vào người hắn. Cảm giác da thịt kề nhau cuối cùng cũng kéo ý thức của Hàn Chiến quay lại, khi hắn hắn buông môi ra thì Hàn Tuyết cũng cảm giác được môi của mình đau đớn tê dại, trên môi truyền đến nhàn nhạt mùi tanh mặn.

“Tuyết Nhi. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . .” Nhìn đôi môi đỏ mọng rướm máu, Hàn Chiến tự trách không thôi, thương tiếc liếm lấy môi của nàng.

“Ôm ta!” Một đôi cánh tay ngọc ôm sát cổ của hắn, bầu ngực mềm mại vú dán chặt lấy bờ ngực nóng ấm của hắn.

Hàn Chiến một tay ôm lấy nàng chuyển vào bình phong sau nội thất, dùng chân đá cửa đóng lại, đem nàng nhẹ nhàng đặt lên giường. Hàn Tuyết lại với lấy hắn, lắc đầu, kéo lấy hắn cùng lên trên giường, mình nằm ở trên người hắn, dùng bầu ngực sữa từ từ mè nheo lấy lồng ngực cứng rắn.”Chàng mới vừa hôn người ta đau quá, Tuyết Nhi muốn phạt chàng nha.”

“Tuyết Nhi. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . .” Hàn Chiến nhìn chằm chằm vào Hàn Tuyết, rất sợ nếu mình nháy mắt một cái, người sẽ không thấy nữa. Hắn thật sự rất sợ, thật may là trong những năm này hắn luôn khổ luyện võ công cũng không dám có một khắc thư giản sợ , nếu không phải là công lực của hắn đủ cao, nghe được trong gian phòng Tuyết Nhi có tiếng động lạ liền lập tức chạy tới, nàng đã bị. . . . . . , nghĩ đến chuyện có thể xảy ra sau đó, sát khí toàn thân lại tràn lên. Nữ nhân này là kì tích trong cuộc đời của hắn, là tất cả những gì trong tim hắn, tất cả những ai dám can đảm có ý muốn động chạm vào nàng đều đáng chết.

“Chiến, ta không sao, đừng sợ.” Ôm lấy đầu của hắn, từ cái trán, mí mắt, sống mũi, vẫn hôn kéo dài mãi đến đôi môi bởi vì nổi lên sát ý mà mím chặt của hắn. Môi của nàng vẫn còn rướm máu, không thể hôn lưỡi, chỉ có thể liếm hắn mấy cái an ủi, khi Hàn Chiến muốn hôn đáp lại nàng, cái lưỡi nghịch ngợm nhanh chân chạy trốn, ngược lại quấn lấy vành tai của hắn, dùng răng nhẹ nhàng gặm cắn, sau đó buông ra, nhìn vành tai bị nàng cắn hồng, cười khẽ sau đó liếm liếm.

Hơi thở của Hàn Chiến dồn dập, cánh tay tráng kiện vừa kéo vừa muốn đem nàng áp đến dưới thân, lại bị Hàn Tuyết ngăn chận hai vai, “Không được nhúc nhích a, người ta muốn trừng phạt chàng mà, chàng phải ngoan ngoãn mặc ta ăn hiếp.” Nói xong, nhẹ hôn lên đôi môi đang thở hổn hển nưh trấn an, cúi đầu tiến công cổ của hắn.

“Ưm. . . . . . Tuyết Nhi. . . . . .” Hàn Chiến động tình dùng hạ thân đã rất cứng nhấn mạnh vào bắp đùi Hàn Tuyết, người yêu bé nhỏ đang không ngừng câu dẫn làm hắn không kiềm chế nổi, khẩn cấp muốn.

“Đừng động!” Hàn Tuyết không khách khí vỗ nhẹ lên bụng của hắn, “Không ngoan, người ta sau này sẽ không để ý chàng nữa đó.” Liếc mắt đưa tình, vươn lưỡi liếm liếm khóe môi, Hàn Tuyết xấu bụng ngồi dậy, bầu ngực sữa xinh đẹp đong đưa trước mặt của Hàn Chiến, dẫn đến hắn cứ mãi nuốt nước miếng. Mặt Hàn Tuyết đỏ ửng, động tác hấp dẫn lại chậm rãi cởi xuống ý phục còn sót lại trên người, ném xuống giường. Nàng cúi người, hai tay chống đỡ lên bộ ngực phập phồng kịch liệt của Hàn Chiến, chống thân thể của mình dưới ánh nhìn chăm chú của Hàn Chiến, tách hai chân ra, đem mông ngọc trần truồng dán ngồi ở trên bụng Hàn Chiến.

“Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, ” Mắt Hàn Chiến đầy tơ máu, dục hỏa tràn đầy trong mắt sáng rực giống như muốn thiêu cháy, hắn vội vàng kêu Hàn Tuyết, dục vọng dưới bụng đem quần chống đỡ thật cao. Thật rất muốn, thật rất muốn bắt lấy bầu ngực đang đong đưa như trêu ghẹo trước mặt, thật rất muốn cắn lên tiểu quả tròn trịa kia, thật rất muốn dùng môi phủ lần khắp toàn thân của nàng, thật rất muốn để cho thân thể xinh đẹp này bao bọc mình lại, để cho hai người hợp hai làm một. . . . . .

Mục lục
loading...