Menu

CHIẾN LUYẾN TUYẾT, HÀN TUYẾT TRUYỀN KỲ-Chương 80


Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ


Tác giả: Phượng Vũ


Chương 80: Gió Nổi Mây Dồn Công Thành Lui Thân

Trong quân trại, Lưu Thư Hằng đem hai vị công chúa ban phát cho đám binh sĩ, cả đám rối rít tạ ơn cùng nhau kéo hai nàng đi ra ngoài hưởng lạc.

“Lão tổ tông quả thật cơ trí, cứ như vậy, còn có ai sẽ đối với chúng ta có dị tâm?” Lưu Thư Hằng cảm thán nói, trong lòng những tướng lĩnh kia, chỉ khi bọn hắn chịu đem công chúa của nước mình, ngay cả kiều thê cũng đưa cho bọn họ dùng chung, đó chính là cách thành thật với nhau nhất, làm gì còn ai không đem sự trung thành của mình dâng lên.

Bốn người xoay người đi đến lều của chủ tướng, Hoa Kiền Quân từ trong trướng đi ra ngoài, toàn thân cũng chỉ mặc một cái quần đơn. Hắn chỉ liếc bốn người một cái, “Việc của các tướng lãnh đã xử lý gọn gàng?”

“Vâng” bốn người cùng kêu lên đáp, sau hiểu ý Hoa Kiền Quân hướng về hai hàng ghế đỏ ngồi xuống.

Hoa Kiền Quân ở ngồi ở ghế chủ tọa, trên bàn là một bản đồ đại lục, chân mày nhăn lại, “Đối với việc Bích Lạc không cần mỏ sắt ở Kim Sa, ngược lại đem đổi lấy lãnh thổ Long Dược không hề phì nhiêu, các ngươi nghĩ sao về chuyện này?”

“Nhi thần suy đoán, biết đâu dưới vùng đất kia cũng có một mỏ sắt, hơn nữa có thể còn nhiều hơn tại Kim Sa?” Ngô Hạo nói.

“Nhi thần cũng cảm thấy Bích Lạc làm thế chẳng qua chính là vì suy tính đơn giản mà thôi.” Hoa Duệ nói.

“Có phải hay không là có Long Dược có cái gì chúng ta không biết, mà để Bích Lạc biết được, cho nên mới vứt bỏ Kim Sa mà tấn công Long Dược hay không?.” Tôn Ngọc Phương suy đoán nói.

Hoa Kiền Quân như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, “Phái mật thám lẻn vào Long Dược, âm thầm điều tra nghe ngóng chuyện này.” Hắn cũng không muốn lại bị Bích Lạc dắt mũi, lần này nếu hắn không mau mượn thời cơ, Kim Sa chỉ sợ sẽ không có phần của hắn rồi.

Bích Lạc trại lính, bên trong lều của Chủ soái.

Hoàng Phủ Hạo Thiên đầy mặt vui vẻ hướng về Băng Tinh quốc vương Bắc Băng Nham cùng Nhiếp Chính vương Bắc Băng Kỳ nâng ly rượu lên, “Băng Tinh bệ hạ mời, Nhiếp Chính vương mời.” Nói liền trước cạn chén rượu.

Bắc Băng Nham cùng Bắc Băng Kỳ thấy thế vội bưng lên ly, uống cạn rượu trong chén. Chẳng qua là Bắc Băng kỳ có vẻ có chút không để ý, hay nhìn về hướng cửa, không biết đang nhìn cái gì?

“Nhiếp Chính vương nhưng là có gì việc gấp phải làm?” Hoàng Phủ Cảnh Thiên phe phẩy ngọc phiến cười híp mắt hỏi.

“Không, không có cái gì.” Hắn chỉ là đang chờ để được gặp người nữ nhi trí tuệ tinh thông, tài trí hơn người mà thôi. “Đúng rồi, sao không thấy Hộ quốc công chúa? Nghe nói Hộ quốc công chúa trong phủ có một thần y, muội muội ta từ khi còn nhỏ đã mang bệnh, chúng ta cũng vì nàng phí không ít tâm tư, hiện tại biết Hộ quốc công chúa trong phủ có người có thể chữa được, ta nhưng nhất định phải xin nàng cho mượn dùng một chút.”

“Nhiếp Chính vương khách khí, Ngưng nhi cũng là phi tử của trẫm, Tuyết Nhi tất nhiên sẽ không keo kiệt một đại phu đâu.” Hoàng Phủ Hạo Thiên khẽ mỉm cười, quay đầu hướng Tiểu Thái Giám phía sau phân phó nói: “Đi, xem một chút công chúa sao lại còn chưa tới.”

loading...

Kia Tiểu Thái Giám vừa mới ra khỏi trướng cửa, liền quay ngược trở về, chỉ thấy trong tay còn nhiều thêm một hộp gấm.”Bẩm hoàng thượng, đây là công chúa cho thuộc hạ dưới trướng đưa tới, nói là công chúa làm quà tặng cho ngài.”

Hoàng Phủ Hạo Thiên cùng Hoàng Phủ Cảnh Thiên không hiểu liếc mắt nhìn nhau, “Trình lên đi.”

Hộp gấm mở ra, phía trên nhất là một phong viết ‘thư gửi Hoàng đế ca ca’ , Hoàng Phủ Hạo Thiên cầm thư lên, kèm theo trong hộp gấm là tám lệnh bài được xếp ngay ngắn.

Hoàng Phủ Hạo Thiên tâm cả kinh, vội vàng mở thư trong tay ra, vừa nhìn thấy, trong lòng vừa xấu hổ lại thấy hổ thẹn, trên mặt không khỏi có cảm giác nóng rát.

Hoàng Phủ Cảnh Thiên thấy vậy, tỏ vẽ không hiểu lên tiếng, “Hoàng thượng, chuyện gì?”

Hoàng Phủ Hạo Thiên nhắm mắt lại, đem vật cầm trong tay đưa tới.

Hoàng Phủ Cảnh Thiên nghi ngờ mở bức thư ra, chỉ thấy trên đó viết:

“Hoàng đế ca ca, chuyện tam quốc nay đã không còn gì lo lắng, Tuyết nhi cùng Hàn Chiến quyết định sẽ lui về ở ẩn.

Tám lệnh bài trong hộp là do Tuyết nhi mấy năm xây dựng cơ nghiệp, dùng tám lệnh bài này có thể điều động được người và tiền của của Tam quốc, mặt khác, bên trong Hàn gia trang ở Thanh Châu, trong mật đạo phía sau núi là của cải mọi người tốn mười năm tích tụ được, nếu có một ngày quốc khố khó khăn, huynh cứ lấy ra mà dùng là được.

Phụ mẫu Tuyết nhi vẫn còn đang vân du tứ hải, nếu có một ngày bọn họ quay về, làm phiền hoàng đế ca ca thay ta chiếu cố bọn họ.

Song Tuyết nhi lần này là muốn ra biển, trên biển tình huống khó lường, vạn nhất đụng phải gió lớn, cũng chưa chắc có thể an ổn quay về.

Tuyết nhi chưa bao giờ ra tới biển khơi, vất vả lắm Hàn Chiến mới đồng ý dẫn ta xuất hải, chúng ta xin phép đi trước. Có lẽ có một ngày, chúng ta còn có thể trở lại, hoặc là chúng ta vĩnh viễn cũng không về được, cho nên không hẹn gặp lại rồi, hoàng đế ca ca!

Hàn Tuyết, Hàn Chiến thông tri.

“Tuyết nhi. . . . . .”

Mục lục
loading...