Menu

CHIẾN LUYẾN TUYẾT, HÀN TUYẾT TRUYỀN KỲ-Chương 40


Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ


Tác giả: Phượng Vũ


Chương 40: Diện Mục Thực Sự Của Hàn Chiến

Hàn Chiến mặc quần áo xong, cố ý nhẹ nhàng kéo chăn đắp cẩn thận cho Hàn Tuyết, sau đó phân phó cung nữ phục dịch tỉ mỉ rồi mới tiến một bước lui hai bước, dùng tốc độ chậm như rùa bò đi về phía trước, hướng đại sảnh đã sáng trưng.

Vương Chính Nghĩa đáp lời xong liền ở cứng một chỗ không dám động đậy, mặc cho mồ hôi lạnh sau lưng thấm ướt quần áo, mặc cho hoàng thượng lật bàn lật ghế, đem một bàn đầy thức ăn ngon ném tới đỉnh đầu hắn…

Sau khi Hoàng Phủ Hạo Thiên phát tiết ước chừng hơn nửa khắc, dọa cho đám cung nữ cùng thái giám sợ đến ngã trái ngã phải, náo loạn một hồi, mới thở ra một hơi, phủi phủi vạt áo, vén bào ngồi xuống.

“Đã đến như vậy rồi, còn phải để ta mời ngươi vào đây sao?” Hoàng Phủ Hạo Thiên lạnh lùng quét mắt ra phía ngoài cửa, nâng chung trà lên nhấp một ngụm, vừa phát tiết một trận thật lớn nên hiện tại đang có điểm khát.

“Ta đếm thấy ngươi có thể đã phá hư vài món đồ tốt, đang muốn quay đầu đi hỏi ý kiến Tuyết Nhi.” Hàn Chiến chậm rãi giẫm bước vào cửa.

Hoàng Phủ Hạo Thiên trừng mắt tức giận liếc nhìn hắn một cái: “Làm cho ngươi thất vọng!” Nha đầu Tuyết Nhi kia là hẹp hòi đệ nhất, mấy thứ gì đó trong phòng này đều là đồ chơi nhỏ nàng yêu thích, hắn dù có tức hơn nữa, cũng không thể mất đi kiềm chế.

Hàn Chiến cười như không cười quét mắt về phía Vương Chính Nghĩa đang dị thường chật vật, giờ phút này, khắp người hắn toàn thức ăn, trên đỉnh đầu còn dính hai miếng xanh nhạt sót lại từ món nấm hương, tóc thì càng thêm không chấp nhận được nhỏ xuống từng giọt nước canh. “Tuyết Nhi bao che thủ hạ cũng rất nổi danh!”

Hoàng Phủ Hạo Thiên nghe vậy cứng đờ, đem ly trà đang cầm trong tay ném một đường về trên bàn, rống lên như sấm rền: “Tất cả đều cút hết ra ngoài cho trẫm.”

Cả đám vốn đang chờ liền như có ác quỷ đuổi theo, vội vàng chạy ra cửa, người chạy đầu tiên đương nhiên là một thân canh rau quỳ trên mặt đất Vương Chính Nghĩa.

Giải tán hiện trường xong, Hoàng Phủ Hạo Thiên đứng dậy tìm một nơi sạch sẽ ngồi xuống, vị trí chủ tọa bị hắn ném vừa thức ăn, vừa trà đến chính hắn nhìn còn khó chịu. “Tuyết Nhi đâu?”

“Mệt mỏi, đang ngủ.” Hàn Chiến tự nhiên đi đến phía dưới chỗ Hoàng Phủ Hạo Thiên, tiêu sái vén bào ngồi xuống.

“Ta bảo ngươi ngồi?” Hoàng Phủ Hạo Thiên bất mãn nhíu mày.

loading...

“Còn chưa chơi đủ sao?” Hàn Chiến lạnh lùng quét mắt nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên một cái. Bọn họ có thể nói là huynh đệ cùng nhau lớn lên, lễ nghĩa quân thần là cái gì? Hắn cũng không biết.

Hoàng Phủ Hạo Thiên bĩu môi, tức giận hỏi: “Tại sao chơi ta?” Bị người chỉnh ác như vậy, nhưng hắn là oan a…

Khóe miệng Hàn Chiến có chút nhếch lên, “Ta nói cho Tuyết Nhi, ngươi cười ta chỉ treo cổ ở một gốc cây.”

Miệng Hoàng Phủ Hạo Thiên nhất thời biến thành hình chữ O, “Ta không đắc tội gì với ngươi đấy chứ?” Vạn năm hàn băng thế mà lại là ác nhân đi tố cáo người khác, đây là cái dạng tình huống gì?

Hàn Chiến vuốt vuốt vạt áo, thản nhiên nói: “Thường ngày không oán, gần đây cũng không thù.” Sai lầm duy nhất chính là không nên khiến cho Hàn Tuyết quan tâm ngươi như vậy. Vừa nghĩ tới Tuyết Nhi cho dù ở dưới người hắn vẫn còn nghĩ đến mấy cái chuyện hư hỏng của Hoàng Phủ Hạo Thiên kia, trong lòng hắn lại không nhịn được ứa lên một cỗ vị chua.

“Ngươi cố ý chỉnh ta?” Trên đời cũng có thứ người như thế? Ở trước mặt khổ chủ mà còn có thể nói mình cố ý? Điều này không phải quá tự cao đấy chứ? Hắn là ai nào? Là hoàng đế, để xem ngươi còn dám tỏ chút phách lối nào nữa không?

“Tuyết Nhi hỏi, ta tất nhiên sẽ nói, ngươi phải biết ta không có điều gì giấu diếm Tuyết Nhi.” Hàn Chiến dời tầm mắt từ gương mặt có chút vặn vẹo của Hoàng Phủ Hạo Thiên về phía ngoài cửa sổ, nhìn mặt nam nhân này lúc tức giận cũng có thể bất đắc dĩ coi là một điểm vui mừng rất bổ mắt.

Hoàng Phủ Hạo Thiên âm ngoan trừng mắt nhìn Hàn Chiến nửa ngày không nói được lời nào, đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, “Thật sự không có điều gì giấu diếm sao? Võ công đệ nhất thiên hạ Thần Băng Công Tử, lại chịu giấu mình trong phủ công chúa làm một chức danh thị vệ bảo hộ công chúa nho nhỏ…”

Ánh mắt Hàn Chiến âm lãnh, thanh âm rét lạnh như có thể rơi ra mấy mảnh vụn băng, hung hăng ngắt lời Hoàng Phủ Hạo Thiên, “Hàn Chiến chỉ là một cô nhi bần cùng tay trắng, may mắn được công chúa cứu giúp mới có thành tựu ngày hôm nay, hoàng thượng muốn nói cái gì?”

Nếu là người khác, có lẽ sẽ bị mặt lạnh của Hàn Chiến hù dọa, bất quá đối với Hoàng Phủ Hạo Thiên mà nói, đã hoàn toàn miễn dịch. “Không phải nói là không có điều gì giấu diếm bảo bối Tuyết Nhi của ngươi sao? Tuyết Nhi không phải vẫn còn chưa biết chân tướng làm sao ngươi cùng nàng “Vô tình gặp gỡ” đấy chứ?” Phong thủy luân chuyển a, cảm giác nắm giữ chủ quyền trong tay thật là tốt…

Mục lục
loading...