Menu

CHIẾN LUYẾN TUYẾT, HÀN TUYẾT TRUYỀN KỲ-Chương 36


Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ


Tác giả: Phượng Vũ


Chương 36: Ác Chỉnh Hoàng Đế

Trở lại Phi Phượng các, mười hai thị vệ cùng đám cung nữ vẻ mặt mập mờ nhìn hai người, đặc biệt là bộ dạng xô xô đẩy đẩy của mười hai thị vệ kia, Hàn Tuyết nhìn, sao mà thấy không được tự nhiên, từ nhỏ đến lớn, Hàn Tuyết cái gì cũng dám làm, chính là không chịu thua thiệt, ác ý hướng mười hai thị vệ cười cười, dọa bọn họ sợ như gặp phải quỷ co rụt cả người. Nhìn bộ dạng mười hai nam nhân to lớn ở cùng một chỗ ôm nhau, thật khiến cho người ta có chút buồn cười.

Mắt lớn vừa đảo một cái, trong đầu Hàn Tuyết nhất thời nghĩ ra một kế, vừa nhìn mười hai thị vệ ngoắc ngoắc ngón trỏ, vừa ý bảo Hàn Chiến ngồi xuống trong đại sảnh.

“Thuộc hạ ra mắt tiểu thư.” Mười hai thị vệ tiêu điều lạnh lẽo đầy thương xót tiến qua hành lễ.

“Gần đây vô sự, ta nghe nói hoàng đế ca ca bên kia đang cần nhân thủ, các người qua đó giúp đỡ một chút đi.” Hàn Tuyết làm bộ làm tịch nói.

“A?” Mười hai thị vệ câm lặng, bọn họ là đội thị vệ nhất đẳng của hoàng gia, là hộ vệ dành riêng cho Hàn Tuyết, hoàng cung coi như có thiếu nhân thủ đi nữa, cũng không cần động đến bọn họ a.

“Nghe nói hoàng đế ca ca gần đây mỗi khi ở cùng phòng với phi tần là lại có thích khách đến quấy rối, ta nghe được tin tức, mấy ngày này, những thích khách đó hàng đêm đều sẽ đột nhập hoàng cung, buổi tối các ngươi tới giúp một chút đi.” Hàn Tuyết nghiêm trang nói.

Hàn Chiến cũng “Phi” một tiếng, bật cười.

Sắc mặt mười hai thị vệ cũng đều âm tình bất định, vừa muốn cười vừa muốn khóc. Lúc hoàng đế cùng phi tần ở trong phòng liền có thích khách xuất hiện, lại còn mấy ngày gần đây hàng đêm đều đến. Tiểu tổ tông này rõ ràng là muốn bọn họ giả trang thích khách, chờ lúc hoàng thượng cùng nhóm phi tần làm chuyện kia là đi gây sự đây mà, bọn họ đâu có trêu ai chọc ai a…, không phải chỉ là nhìn Chiến đại nhân thỏa mãn ôm tiểu thư đầy mặt xuân sắc tiến vào cửa, ánh mắt lại có điểm mập mờ thôi sao, vậy mà cũng có thể dẫn đến cực đại xui xẻo thế này, còn để cho người ta sống nữa không hả?

“Tiểu thư, cái này. . . . . . chắc không được đâu?” Khóe miệng Vương Chính Nghĩa như bị rút gân, nửa ngày mới thốt ra nổi mấy lời này.

“Có chuyện thì ta sẽ gánh, nhớ kỹ, thích khách mỗi ngày cần phải xuất hiện tại một thời điểm mấu chốt, các ngươi cũng đừng có tính sai thời gian đó.” Hàn Tuyết nghiêm nghị phân phó nói. Nhớ lúc Hàn Chiến nói cho nàng biết những lời kia, nàng liền tức giận, hoàng đế ca ca lại dám cổ vũ Hàn Chiến hồng hạnh xuất tường? Vậy cứ nhìn nàng chỉnh chết hắn.

“Tiểu thư, nam nhân này, khụ, mà nổi. . . . . .Ách. . . . . bất mãn là rất đáng sợ, ngài nhất định phải làm như vậy?” Lỗ Tam nhìn huynh đệ ngồi hai bên một chút, mọi người nội tâm đều đang kêu gào muốn chết, lại còn phải vào thời điểm mấu chốt ra tay? Vậy còn để nam nhân sống nữa hay không. Thử nghĩ, lúc làm chuyện kia, vừa định “xách súng” ra trận, thì bên ngoài liền hô to một tiếng “Bắt thích khách!” Vậy “súng” kia lại còn không bị dọa? Chuyện như vậy nếu là diễn ra đến mấy lần, nam nhân này làm sao mà chịu được?

“Xác định, nhất định, cùng với khẳng định phải làm như thế!” Hàn Tuyết nghiêm nghị trừng mắt nhìn mười hai đại hán trong sảnh, mặt không chút thay đổi nói: “Tối nay bắt đầu, muốn sao làm vậy, chính các người phải làm, ta chỉ muốn kết quả, quá trình thì tự các ngươi an bài.” Nói xong liền ý bảo Hàn Chiến ôm nàng trở về phòng, lưu lại mười hai thị vệ còn nguyên tại chỗ khóc không ra nước mắt.

“Đại ca, người nói xem, hoàng thượng đã làm cái chuyện thương thiên hại lý gì á…, nàng vì sao lại không được tự nhiên, có thể khiến tiểu thư chúng ta nghĩ ra biện pháp ác độc như thế chỉnh hắn?” Mục Giai Điền(đây là cái tên hoa mỹ mà em Ckun dựa vào mấy cái từ tối nghĩa kia bịa ra =))) có gì sai tỷ cứ sửa lại, và nhớ xóa cái dòng in nghiêng này đi nhá nhá) tới bên cạnh Vương Chính Nghĩa, nhẹ giọng nói thầm.

“Cái này nếu hù dọa nhiều mấy lần, hoàng thượng có thể lưu lại hậu di chứng gì không?” Nghĩ đến cái loại thời khắc sau khi dọa xong trở về đó, mọi người đều nhất tề rùng mình một cái.

“Nếu khiến hoàng thượng bất lực rồi, liệu chúng ta có bị gán cho tử tội mưu hại hậu tự?” Hoàng An Sơn tang thương ra mặt nhìn các vị huynh đệ, gào khóc nói: “Tiểu Kiều Kiều lòng ta yêu còn đang chờ lấy ta nha, ta không muốn làm tuổi trẻ chết sớm đâu.”

“Cút!” Hạ Hải Bình, Hùng Tấn Châu cùng Phạm Vân Long ba người mỗi người cho hắn một cước, có một nữ nhân đa tình thì giỏi lắm hả, cố ý nói ra làm bọn họ khó coi. Không phải chỉ là ngực lớn một chút, eo nhỏ một chút, công phu trên giường tốt một chút thôi sao? Trong Hàm Xuân Lâu còn một bó to, hắn mới là người không trả nổi.

“Được, đừng náo,” quát bảo ngưng cãi lộn, Vương Chính Nghĩa phất tay kêu mọi người tới gần, “Bất kể tiểu thư khó chịu hoàng thượng cái gì, nếu tiểu thư đã phân phó, thì chúng ta phải đi xử lý.” Vương Chính Nghĩa sờ sờ mặt, tràn đầy bất đắc dĩ nói: “Hoàng thượng cũng không phải người ngốc, chuyện như vậy nếu đã quá tam ba bận, nghĩ một chút cũng có thể đoán ra là trò đùa dai rồi, mà có thể ở trong cung chỉnh hắn như thế, cũng chỉ có tiểu tổ tông nhà chúng ta thôi, đến lúc đó, hắn tự nhiên sẽ biết nghĩ cách giải quyết.”

“Aiz, aiz, các người nói, hoàng thượng mà biết chuyện này, liệu có theo đạo nghĩ mà ăn miếng trả miếng hay không?” Trần Lôi tinh thần bát quái dâng lên.

loading...

“Chuyện như vậy là không thể.” Bao Thanh hứng thú rã rời phất phất tay.

“Tại sao?”

“Ngươi nói xem, ngươi chạy nhanh, hay là đao của Chiến đại nhân nhanh? Ngươi mà cũng dám trong lúc Chiến đại nhân đang làm chuyện kia kêu gào một tiếng sao?” Bao Thanh cười như không cười nhìn Trần Lôi, Lỗ Tam thì lại cười to đáp lời hắn.

Lấy cá tính máu lạnh của Hàn Chiến, nếu thật sự có người dám quấy rầy hắn cùng Hàn Tuyết làm việc, đoán chừng hắn cũng chẳng cần dừng lại, mà trực tiếp phòng ra một đạo ám khí là có thể đoạt mệnh người ta.

“Hoàng thượng này chắc hẳn là sẽ mệt chết.” Trương Thiếu Lương giọng mang đầy tiếc nuối nói, nhưng trên mặt lại tràn đầy ý cười thưởng thức. “Có thể chỉnh cả hoàng đế mà không cần chịu tội, chúng ta cũng có thể xem là một nhân vật cổ kim rồi.”

Mọi người nghe vậy, không khỏi nhất thời cùng cười ha hả.

Ngay đêm đó, đang lúc Hoàng Phủ Hạo Thiên đang từng chút từng chút gặm cắn lần mò nữ thể đầy đặn phía dưới, đang muốn nhấc dục bổng sưng huyết vọt vào vùng đất ôn nhuận của nữ tử thì chỉ nghe nóc nhà liên tiếp truyền đến tiếng vỡ vụn, tiếp theo từ phía ngoài bỗng vang lên tiếng kinh hô: “Có thích khách, bắt thích khách…”

Dục hỏa thiêu đốt thân người nhất thời như bị dội một chậu nước lạnh, thấu từ trong ra ngoài, đành phải cầm quần áo phủ lên lửa thiêu phía dưới, ngồi ngay ngắn trên giường, nhưng chờ hồi lâu mà vẫn chưa thấy có người tới báo, Hoàng Phủ Hạo Thiên không khỏi bạo rống một tiếng: “Tiểu Tường Tử!”

Ngô Hữu Tường đang giữ cửa ở bên ngoài, nghe tiếng liền vội đẩy cửa đi vào, đầu gối khẽ cong rồi quỳ xuống: “Hoàng. . . . . Hoàng thượng.”

“Đã có chuyện gì?” Sắc mặt Hoàng Phủ Hạo Thiên lúc này có thể nói là trong hồng có đen, không giận mà uy.

“Dường như ám vệ phát hiện có thích khách, nhưng bọn thị vệ tra xét nửa ngày mà vẫn không ai phát hiện ra bóng dáng thích khách. Nô tài đã cho người đi dò xét.” Nửa đêm phát sinh chuyện như vậy, hoàng thượng tức giận là chuyện tất nhiên, Ngô Hữu Tường bị dọa sợ không dám nhiều lời, co rúm người quỳ gối một bên.

Náo loạn một đêm đến tận hửng đông, Ngự Lâm Quân lùng bắt vẫn không có thu hoạch gì, Hoàng Phủ Hạo Thiên tức giận đỏ mặt tía tai, nhưng một chút biện pháp cũng không có.

Lại nói, người vạch ra sự kiện này cùng đám người thi hành đang trốn trong Phi Phượng các vừa uống trà thơm, vừa cười trộm, đem tất cả phản ứng của hắn làm thành chuyện hài mà nói.

Hai ngày liền từ đó về sau, một loại chuyện giống nhau lại lần nữa phát sinh, mà đã không còn kì lạ, luôn phát sinh tại thời điểm hắn đang chuẩn bị “Công thành chiếm đất”, chuyện như vậy lần thứ nhất thì có thể nói là ngoài ý muốn, hai lần thì có thể nói là trùng hợp, nhưng ba lần đồng dạng, thì chính là một âm mưu rồi. Nhưng bao quát toàn bộ sự kiện, thay vì nói là âm mưu, không bằng chuyển thành trò đùa dai thì thích hợp hơn.

Khắp thiên hạ, người dám chơi đùa trên đỉnh đầu hắn, trừ cái người được sủng ái đến vô pháp vô thiên Hàn Tuyết kia thì còn có ai. Nhưng Hoàng Phủ Hạo Thiên nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra mình đã chọc phải nha đầu quỷ kia lúc nào mà khiến cho nàng dùng cái phương pháp ghê tởm này chỉnh mình. Sau khi suy xét hết thảy, Hoàng Phủ Hạo Thiên quả quyết vẫy lui một đám Ngự Lâm Quân, lưu luyến liếc mắt nhìn giường lớn phủ hoàng sa trong nội thất, đồng thể mỹ nhân trong suốt đầy đặn đang phảng phất ngay trước mắt, bất quá có chuyện cần giải quyết trước, hắn cũng muốn hưởng dụng nữ nhân nhưng chỉ thực bất đắc dĩ thở dài, Hoàng Phủ Hạo Thiên khoác lấy một kiện áo choàng dày, cũng không quản trên giường lớn phía sau mỹ nhân đang tha thiết kêu gọi, không quay đầu mà đạp bước lên ánh tranh đi về phía tẩm cung của mình.

Giờ là nửa đêm canh ba, hắn cũng không dám ngay lúc này đi tìm Hàn Tuyết đối chất, từ sau khi Hàn Tuyết bị Hàn Chiến nuốt luôn vào bụng, mặc dù hai người chưa chính thức thành thân, nhưng dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết, cái đồ nam nhân âm hiểm đó làm sao có thể bỏ qua cơ hội cùng Hàn Tuyết đêm đêm dậy lên sóng hồng, nếu như quấy rầy chuyện tốt của nam nhân kia, còn không biết hắn sẽ gây nên bao nhiêu sóng gió đây? Nghĩ mà không khỏi sinh ra mấy phần hối tiếc, thiên hạ còn ai đáng thương hơn hoàng đế hắn không? Bị muội muội chỉnh mà vẫn không thể tìm nàng tính sổ, chỉ vì vị muội phu kia thật sự là quá âm hiểm, quá bạo lực. Nhân gia sẽ không quản, dù ngươi có là thiên hoàng lão tử, chọc hắn, đến Ngọc Hoàng Đại Đế cũng bị đánh như thường.

“Không chọc được, chẳng lẽ ta lại không trốn thoát được sao. . . . .” Hoàng Phủ Hạo Thiên vừa tự lầu bầu lẩm bẩm, vừa gật gù đắc ý đi về phía tẩm cung của mình. Phía sau, cả đám cung tỳ thái giám cũng cẩn thận xách đèn lồng nhắm mắt đuổi theo, đội ngũ thật dài trong màn đêm tự như một con hỏa long nho nhỏ, toàn bộ đều rơi vào trong mắt người đang nấp trên nóc nhà cung lâu phía xa, đồng tử xinh đẹp như hai chấm nhỏ xán lạn lúc này đã cười híp lại, tựa như một vầng trăng cong, mê hoặc tầm mắt nam tử bên cạnh.

Mục lục
loading...