Menu

CHIẾN LUYẾN TUYẾT, HÀN TUYẾT TRUYỀN KỲ-Chương 26


Chiến Luyến Tuyết, Hàn Tuyết Truyền Kỳ


Tác giả: Phượng Vũ


Chương 26: Thương Thảo Chuyện Mỹ Nhân Kế

Trong mơ Hàn Tuyết vừa nghe thấy đã muộn, cả kinh một chút, nhanh trí từ trong ngực Hàn Chiến ngồi dậy. Vừa mới ngẩng đầu đã thấy Hoàng Phủ Hạo Thiên đang cúi người viết cái gì đó trên bàn, còn ngẩng đầu cười cười với nàng.

“Hoàng đế ca ca?” Đừng trách nét mặt nàng bây giờ trì trệ, bất luận kẻ nào ở tình cảnh của nàng bây giờ, cũng sẽ chẳng tốt hơn nàng bao nhiêu.

“Đã tỉnh rồi hả? Để ta kêu người đem nước rửa mặt cho muội.” Hoàng Phủ Hạo Thiên cười với Hàn Tuyết, cầm bút đặt lên giá, truyền dụ: “Người đâu, bưng một chậu nước ấm cho công chúa rửa mặt.”

Từ ngoài truyền đến thanh âm thái giám đáp lại: “Tuân chỉ, nô tài sẽ đi làm ngay.”

Hàn Tuyết hơi giật mình quay đầu nhìn một chút Hàn Chiến đang ôm nàng, lại quay đầu nhìn về phía Hoàng Phủ Hạo Thiên, sau một hồi mới thở ra một hơi, đưa tay dụi dụi măt còn đang ngái ngủ, hướng Hàn Chiến oán thán: “Sao không gọi ta dậy, mở mắt liền nhìn thấy hoàng đế ca ca, dọa ta giật mình.”

“Thấy nàng ngủ ngon, không nhẫn tâm gọi.” Hàn Chiến thản nhiên nói, thuận tay vuốt mấy sợi tóc tán loạn của nàng về sau tai.

Lúc này, cung nữ dưới sự hướng dẫn của tổng quản thái giám Ngô Hữu Tường tiến vào, Ngô Hữu Tường trước tiên khom người hành lễ với Hoàng Phủ Hạo Thiên rồi mới mau mau bước hai bước đến trướt mặt Hàn Tuyết, thân mình cung kính, nhẹ giọng nói: “Công chúa Điện hạ, nô tài đưa nước rửa mặt tới cho ngài.”

Nhìn Ngô Hữu Tường vóc người càng ngày càng mượt mà, Hàn Tuyết mặt mày hớn hở, “Tiểu Tưởng Tử, mới vài buổi không gặp ngươi, ngươi càng ngày trông càng phúc hậu rồi.”

“Nhờ hồng phúc của hoàng thượng cùng công chúa, nô tài mới có cuộc sống tốt như vậy, tâm tư khoan khoái tự khắc người sẽ mập ra.” Ngô Hữu Tường vừa nói vừa nhận lấy khăn vải bông thấm nước cung nữ dâng lên đưa cho Hàn Tuyết nói: “Công chúa chỉ dùng vải bông để lau mặt, nô tài vẫn nhớ được, vài bông này là từ phía đông tiến cống đấy, vừa thấy loại vải vóc này, hoàng thượng đã dặn nô tài thu lại toàn bộ, ban cho công chúa từ từ sử dụng nha.”

Hàn Tuyết lau mặt xong mới đem chiếc khăn ném lại vào tay Ngô Hữu Tường, ngồi trên long ỷ liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên cười nhạt không nói gì, quay sang thì thầm với Ngô Hữu Tường một câu rồi chỉ chỉ Hoàng Phủ Hạo Thiên cười mắng: “Phi, hắn mà cũng cố ý để lại cho ta, chắc là đã qua tay bầy thê thiếp kia chọn rồi còn dư lại a, cũng chẳng thấy hắn lưu lại cho ta dải tơ lụa nào, chỉ có chút vải bông đay thô người khác không cần để dùng rửa mặt thôi a”

Hoàng Phủ Hạo Thiên dở khóc dở cười nhìn thẳng Hàn Tuyết lắc lắc đầu: “Trong miệng muội là vải bông đay thô, nhưng mỗi thước cũng có giá thiên kim, so với mấy dải tơ lụa kia đáng tiền hơn nhiều.”

Ngô Hữu Tường cười híp mắt nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên nói: “Công chúa đâu có biết đó là loại vải quý giá, đây là đang cùng hoàng thượng nói giỡn thôi.” Hắn phất tay ra hiệu cho cung nữ lui lại phía sau, hướng Hoàng Phủ Hạo Thiên cùng Hàn Tuyết bái lạy nói: “Công chúa cùng hoàng thượng trò chuyện, nô tài đứng chờ ở ngoài, có gì cần sai khiến, công chúa phân phó một tiếng là được.”

“Được rồi, biết Tường công công thạo việc rồi, đi xuống đi.” Hàn Tuyết cười cười phất tay nói với hắn.

Ngô Hữu Tường quay sang hướng Hoàng Phủ Hạo Thiên cung kính khom người rồi lui về sau, thối lui đến cạnh cửa mới xoay người đi ra ngoài, đồng thời đóng cửa vào.

Hàn Tuyết thân mình lười biếng uể oải tựa đầu vào vai Hàn Chiến, liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên cười nhạt tiếp tục không nói gì.

“Làm sao?” Bị Hàn Tuyết nhìn đến tóc gáy trên lưng cũng dựng đứng lên, Hoàng Phủ Hạo Thiên nhíu mày cùng Hàn Tuyết nhìn nhau, “Nhìn chòng chọc ta không nói lời nào là muốn làm cái gì?”

“Nghe nói gần đây hoàng đế ca ca hàng đêm đều say ngủ trên gối mỹ nhân, xuân phong đắc ý nha.” Hàn Tuyết trêu nói.

Hoàng Phủ Hạo Thiên nghe vậy, biết Hàn Tuyết muốn hỏi cái gì, nghiêm mặt nói: “Không tệ, Long Dược, Khách Quốc cùng Băng Tinh tất cả đều đưa tới hai mỹ nhân.”

loading...

Hàn Tuyết nhẹ khép đôi mi thanh tú: “Không có lễ mừng, không có đại sự, không có việc gì sao phải ân cần như thế?”

“Ngươi không phải đã sớm đoán được.” Nếu không làm sao có tin đồn Hộ Quốc công chúa cùng người khác tư thông, lỡ lầm mang thai truyền ra ngoài, nói không phải do nha đầu này giở trò quỷ, hắn cũng không tin.

“Hì hì!” Hàn Tuyết ôm lấy cổ Hàn Chiến vui mừng: “Thật may là ta tiên hạ thủ vi cường, sắc mặt mấy dặc phái viên kia nhất định là rất đẹp mắt nha, ha ha. . . . .” Hàn Chiến không tiếng động mỉm cười lấy tay vỗ vỗ lưng nàng, sủng nịnh thương yêu không nói lên lời.

“Đúng vậy, đặc phái viên ba nước vừa mới nghe qua câu chuyện kia, người Phú Quý lâu của người cũng tới đưa tin tới rồi.” Hoàng Phủ Hạo Thiên mím môi cười nói: “Còn đóng giả thị vệ trong cung xông tới la hét “Không xong rồi”, ta còn tưởng là có chuyện lớn gì đấy.” Nhớ tới tình cảnh hỗn loạn ngày đó, hắn liền thấy buồn cười, cũng thật may là người truyền tin kia là người thường ra vào cửa cung nên trong cung phần lớn mọi người đều nhận ra được, mới không làm ra nhiễu loạn gì lớn. Mà hắn vừa thấy gã thị vệ kia là đã nhận ra là người của Hàn Tuyết rồi, vừa tuyên đi lên đã nghe thấy hắn nói “Không xong rồi”, liền hiểu rõ ràng đây là Hàn Tuyết tính kế, hắn cũng thuận theo thuyền xuôi dòng mà nói mấy câu rồi cho người truyền lời kia lui xuống. Nhưng đặc phái viên ba nước nghe thấy tin tức này, sắc mặt đã biết đổi cực kì đặc sắc, hồng, trắng, xanh, tím thay nhau trình diễn, thật khiến người ta thấy sợ hãi a.

Hàn Tuyết từ trong ngực Hàn Chiến nhô đầu ra cười nói: “Trừ mỗi phần lỡ lầm mang thai này, những thứ khác đều là thật nha.”

Hoàng Phủ Hạo Thiên liếc mắt, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Tuyết Nhi, thận trọng! Muội vẫn là nữ hài tử, cũng nên cẩn thận một chút, chuyện như vậy trong lòng mình rõ ràng là được, không cần nói ra ngoài.”

Thận trọng? Hàn Tuyết quay đầu trở lại ôm cổ Hàn Chiến cau mày nói: “Ta không đủ thận trọng sao?”

“Sẽ không!” Hàn Chiến giật khóe miệng ôn nhu cười nói với nàng, nhân tiện lạnh lùng liếc nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên một cái.

Nhận được ánh mắt giết người của Hàn Chiến, Hoàng Phủ Hạo Thiên không nhịn được, một lần nữa lại trợn mắt một cái. Hàn Tuyết đắc ý nhìn Hoàng Phủ Hạo Thiên vuốt vuốt cằm, “Nhìn đi, Hàn Chiến nói ta rất thận trọng.”

Hỏi ai cũng không thể hỏi Hàn Chiến a, ai chẳng biết nàng nói cái gì Hàn Chiến cũng khăng khăng đồng ý chứ, Hàn Tuyết có phóng cái rắm, hắn cũng sẽ nói đó là hương thơm a. Bất quá loại lời nói này Hoàng Phủ Hạo Thiên chỉ dám để trong lòng mà ngẫm một chút, cũng không dám nói thẳng ra miệng. Hắn cầm thánh chỉ tứ hôn đã viết xong trên bàn hướng Hàn Tuyết lắc lắc nói: “Tứ hôn đấy, mười lăm tháng sau đúng ngày hoàng đạo, hai người mang hôn sự xử lí một lần luôn đi.”

“Người đã sớm chuẩn bị tốt nữa à?” Ngày tốt hoàng gia đều phải do Ti Thiên Giám tính toán thật tốt, sau đó mới có thể định ngày, chẳng lẽ hoàng đế ca ca thời điểm gì cũng biết trước?

“Ngươi sống cũng thật hồ đồ, mười lăm tháng sau là Trung thu, tháng hai là tiết đoàn viên!” Hoàng Phủ Hạo Thiên trợn mắt nhìn Hàn Tuyết một cái, “Giờ lành cưới vợ, Ti Thiên Giám sẽ an bài, những vật dụng khác các ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ cho Lễ Bộ cùng Nội Vụ xử lí.”

Hoàng Phủ Hạo Thiên đem thánh chỉ ném về phía Hàn Tuyết, Hàn Chiến chuẩn xác đưa tay bắt được, thu vào trong lòng, hướng Hoàng Phủ Hạo Thiên lạnh lùng gật đầu một cái, “Cảm ơn!”

Hàn Tuyết nhìn Hàn Chiến một chút, lại ngắm ngắm Hoàng Phủ Hạo Thiên, dường như nàng nguyên bản không phải vì thương thảo hôn sự mới muốn gặp hoàng đế ca ca, hai người này kẻ tung người hứng có chút tự nhiên quá chăng?

“Mỹ nhân ba nước tiến dâng đều một dạng giống như cái vị trên giường ngươi tối hôm qua kia hả?” Đây mới là chuyện nàng muốn cùng hoàng đế ca ca bàn bạc a. Aizz! Cũng không biết vì sao lại biến thành việc chuẩn bị hôn sự nữa.

Hoàng Phủ Hạo Thiên hiểu sai ý đáp: “Qua thật là mỹ nhân khó gặp.”

Hàn Tuyết liếc măt một cái, “Ta hỏi là hỏi kỹ thuật trên giường, có phải là cũng lẳng lơ, dâm lãng giống như vậy không!” Lần này thì đủ hiểu chưa, mới gặp qua một lần, nhưng chưa từng thấy người nào như vậy, còn hoàng đế đúng là, ám hiệu rõ ràng như thế mà nghe không hiểu.

Mục lục
loading...