Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 9


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 9: Best Boy And Best Girl!

Sau khi đã chửi rủa xong, nó tức giận bỏ đi lên lầu trong khi hắn rất hả hê. Nó không làm gì được hắn nên trút giận lên cái cầu thang. Nó vừa đi vừa giậm đùng đùng tưởng như cái cầu thang sắp gãy ra đến nơi. Hắn nói với theo:

– Tôi cho cô nửa tiếng tắm rửa thay quần áo rồi trở xuống đây!

– Để làm gì?- nó gắt gỏng.

– Đi cùng tôi đến một nơi!- hắn lấy lại vẻ mặt lạnh lùng.

– Không đi! plèzzzz……..- nó lè lưỡi ra rồi bỏ chạy lên lầu.

Giọng hắn tiếp tục vang lên làm nó chùn bước:

– Nhà cô ở khu A thành phố K đúng chứ?

– Sao anh biết? – nó chạy ngược trở xuống.

– Đó là khu vực do công ty tôi quản lý mà. – hắn tiếp tục xem tivi.

– Anh muốn gì? – nó lên giọng.

Hắn giả vờ móc cái điện thoại ra xoay xoay trước mặt nó:

– Chỉ cần một cú điện thoại thôi thì cả khu giải tỏa đấy! – hắn quay sang nhìn nó cười đểu.

Nó nhìn hắn mà tức không chịu được, dám gây áp lực với nó cơ đấy! Nhưng nghe lời hắn một lần chắc cũng không sao đâu. Tên chó chết anh nhớ đấy! Nó đưa ánh mắt đầy căm phẫn nhìn hắn mà hét:

– ĐI THÌ ĐI!!!!

Rồi nó vừa đi vừa giẫm như là khủng long bạo chúa xuất hiện. Cái biệt thự rung rinh vì cách đi vô cùng nữ tính của nó. Hắn cố nín cười vì không muốn chọc cho nó điên thêm. Nó lên phòng úp mặt vô gối mà hét:

– Tên âm binh đáng ghét! Nghĩ anh là ai mà đòi phá nhà tôi hử? Đi chết đi tên khốn kiếp! Tôi nguyền rủa anh ăn chậm tiêu, não chậm phát triển, đại tiểu tiện không thông! Áaaaaaa……….

Vẫn cái trò cũ, nó vứt gối lung tung rồi vớ đại một cái mà cắn cho banh chành, cắn cho đến khi hả giận thì thôi. Mang theo cơn giận như núi lửa nó bước vào nhà vệ sinh.

*Trong lúc đó:

Hắn móc điện thoại ra gọi cho ai đó:

– Alô Wind hả?

– Tớ đây! Có việc gì sao?

– Tớ nhận được nguồn tin bọn mạo danh buôn ma túy tối nay sẽ có một vụ giao dịch ở bến cảng thành phố lúc 8:00 nhưng tớ phải đi gặp một nhân vật quan trọng, vì thế sẽ không đến được.

– Vụ này cứ để tớ và King lo! Có phải cậu đi gặp bộ trưởng không?

– Đúng vậy! Ông ta yêu cầu tớ phải giải thích về vụ việc dính liếu tới ma túy! Tớ phải nhờ nhóc giúp tớ xuất hiện ở quán bar mà không bị nghi ngờ. Đúng là phiền quá!

– Cái con nhóc bướng bỉnh đó chắc không dễ dàng gì bắt nó đi đâu! – Wind thở dài.

– Tớ có cách! Thôi tớ chuẩn bị đi nhé! Mọi việc nhờ cậu!

– OK.

Hắn dập máy rồi cũng trở về phòng thay đồ. Đúng lúc ấy nó cũng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh. Nhìn cái bộ dạng mình trong gương một hồi thì nó lắc đầu:

– Cái váy này trông hiền quá! Phải thay đổi!

Nói là làm, nó mở tủ quần áo và đưa ra một quyết định táo bạo: thay đổi phong cách sexy hơn một chút. Hì hục gần 10′ thay hết bộ này đến bộ khác, cuối cùng nó dừng lại tại cái áo thun doremon màu trắng. Nó bắt đầu xăng tay áo rồi cột cái thân áo lên một tí. Kết hợp với quần jean ngắn ngang đùi là xong. Nó nhận thấy bộ dạng cá tính của mình trong gương thì cười hà lòng rồi bước xuống lầu. Hắn đợi nãy giờ nên đâm ra cáo, định bụng sẽ cho nó một trận. Vừa nghe tiếng bước chân, biết nó đã xuống, hắn quay người lại định chửa nó thì khựng lại luôn. Nó cột làm cái thân áo ngắn lên trên một tí lộ rõ vùng eo trắng như da em bé, lại thêm cặp chân dài thon thả. Mặt hắn bắt đầu đơ ra tim thì đập như muốn nhảy ra ngoài. Nó lớn giọng làm hắn sực tỉnh:

– Định làm cái mặt ngu đó cho đến bao giờ hả? Đi hay không thì nói!

Hắn giật mình lật đật đứng lên đi vội ra nhà xe không quên lấy theo một cái áo khoát. Nãy giờ nó mới để ý, hôm nay hắn kute hơn mọi ngày thì phải. Áo sơ mi xăng tay nè, cà vạt thắt lỏng, quần tây ống bó sát. Từ trên xuống dưới toàn một àu đen trừ cái cà vạt trắng ra. Nói chung đúng chất thanh niên 18 tuổi. Đẹp và đỉnh là hai từ cứ lượn qua lượn lại trong đầu nó nãy giờ. Nó cứ đứng tự kỉ như vậy cho đến khi hắn quát:

– Chết đâu rồi? Ra đây nhanh lên coi!

Lúc này nó mới giật mình lết cái thân ra ngoài nhà xe và trông thấy hắn đang dựa vào chiếc môtô đen. Nhìn đẹp làm sao ý! Đủ để tim nó thúc loạn xạ. Hắn bỏ áo khoát vào cốp rồi ra hiệu cho nó:

– Lên xe!

– Ngồi ở đây á hả? – nó chỉ vào chỗ ngồi phía sau.

Hắn quay sang hướng khác hít một hơi thật sâu rồi quay sang cái mặt ngố của nó:

– Lên đây nè ngồi cho nó mát, tầm nhìn xa nữa. – hắn chỉ lên đầu mình.

– Hỏi thôi làm gì ghê zạ? Có ngon ngồi xuống thử coi tui dám lên đó ngồi hong cho biết! Bực mình! – nó vừa quát vừa leo lên xe một cách rất ư là “thục nữ”.

– Người thì nhỏ mà mỏ thì to! – hắn phán rồi lên xe tra khóa vào ổ.

– Rồi mũ bảo hiểm đâu? – nó hỏi.

– Khỏi.

– Cảnh sát bắt đấy! – nó cảnh báo.

– Bỏ cô lại là yên chuyện rồi, ngồi yên đi!

“BrỪmmm”

– Nhưng mà…oái! – nó chưa nói xong thì hắn đã phóng xe đi với tốc độ chóng mặt. Nếu nó không nhanh tay vịn vào thành xe thì có lẽ nó đã bay xuống đường rồi.

Hắn lên ga và cho tăng tốc. Nó hoảng quá nên la lên:

– Tên ác ôn khùng điên này! Anh mau giảm tốc độ lại cho tôi!

loading...

– Như vậy mới thích chứ! Ôm vài đi không thì lọt xe ráng chịu đấy!

– Anh hết thương má rồi hả? Không mang mũ bảo hiểm mà chạy kiểu này chắc ăn cháo bằng ống hút mới vừa lòng phải không?

– Cô không ôm thì có té tôi cũng không chịu trách nhiệm đâu.

Hắn tiếp tục phóng nhanh hơn nữa, tim của nó nhảy múa lung tung trong cơ thể. Khi thì muốn thồng xuống bao tử, khi thì dội ngược lên cổ họng. Hắn không dừng lại ở đó, tiếp tục lạng lách đánh võng một cách điệu nghệ. Luồn lách qua những chiếc xe hơi trên đường một cách mạo hiểm. Thế mà nó vẫn lì lợm bám chặt vào thành xe không ngừng lạy chúa rồi niệm phật. Nói chung là quên mất cả tôn giáo mình đang theo. Bất chợt hắn nhắm thẳng cái cột điện mà đâm làm nó hét lên:

– ĐỪNG!!!

– Không ôm vào thì chết chung vậy!

Nó bỗng lấy tay siết chặt hông hắn, hắn thắng gấp mà làm một cú vòng xe ôm sát mặt đất một cách ngoạn mục. Nó như từ cõi chết trở về mà thở phào nhẹ nhõm. Chiếc xe lướt nhẹ nhàng trên mặt đường nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi người. Do không đội mũ bảo hiểm nên không khó để nhận thấy vẻ đẹp của cả hai. Mấy cô gái bên đường trầm trồ:

– Trời ơi! Đẹp trai quá!

– Ước gì được ngồi vào chỗ của cô bé ấy! Woa!

– Người đẹp, xe đẹp cái gì cũng đẹp hết!

Nó tức giận nên nhéo vào hông hắn làm hắn xém buông tay lái. Hắn phì cười:

– Xem ra không đội mũ bảo hiểm cũng tốt đấy chứ nhỉ? Đẹp trai không ai ngắm thì uổng lắm!

– Tự sướng, tự kỉ xong chưa? – nó gầm gừ.

Rồi bên đường cũng vang lên tiếng của mấy chàng trai:

– Cô bé ấy xinh quá!

– Nhìn dáng “bốc” ghê!

– Thằng đó sướng quá!

Nó nghe thấy thì cười hả hê như khẳng định lại điều mọi người vừa nói. Hắn mỉm cười nhẹ không để cho nó nhìn thấy, cả hai hòa mình vào những lời khen của những người đi đường:

– Ê! Best boy với best girl kìa bây!

– Ờ xứng đôi dã man!

Nó giả vờ nói bâng quơ:

– Người ta nói gì ấy nhỉ? Hình như là bad boy với best girl thì phải?

– Cô đúng là….

– Cô sao con? Cô đẹp quá phải hong? hihi…^^

Nó làm hắn phải bật cười theo rồi vô tình sững lại. Ngày hôm nay nói chuyện với nó hắn đã cười không tự chủ được, sao lại có thể cười dễ dàng thế này? Bản thân hắn không lý giải được nữa……….

Không lâu sau xe của hắn dừng lại tại một quán bar. Bảo vệ chào hắn rất kính cẩn, cả hai bắt đầu tiến vào bên trong. Hắn không quên mở cốp lấy áo khoát. Hắn quàng vai nó tỏ ra rất tình tứ nhưng miệng thì lầm rầm:

– Nếu không muốn tôi phá sập nhà cô thì im lặng.

Nó nuốt uất ức mà cố nặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. Tiếng nhạc xập xình cùng không gian mờ ảo bắt đầu hiện ra. Nó cảm thấy khó chịu khi thấy những ánh đèn đủ màu sắc đang rọi vào đám người đang nhảy điên cuồng dưới kia. Một tên con trai ăn mặt sành điệu cúi đầu trước hắn:

– Chào Bang chủ!

– Ông ta đã đến rồi chứ?

– Dạ rồi! Ông ấy đang đợi anh trong phòng VIP!

– Cậu đi làm việc được rồi!

Tên đó cúi chào hắn một lần nữa định quay đi thì hắn ghé tai căn dặn điều gì đó. Tên đó gật đầu rồi mới quay đi. Bỗng từ đâu một đám con gái mắt xanh mỏ đỏ chạy đến vây lấy hắn cất giọng ỏng ẹo:

– Anh Dragon Lee mới tới hả?

– Anh tìm em đúng hong? Ghét chưa?

– Em nhớ anh lắm! Uống với em một ly nha!

Nó đứng hình luôn tại chỗ, cái gì đang diễn ra vậy nè? Nhìn mấy cô già như vậy mà gọi thằng nhóc 18 tuổi bằng anh à? Lại còn đưa đẩy ở đây nữa. Khó chịu thật! Nhưng dường như họ không biết hắn là xã hội đen thì phải.

Mặt hắn vẫn lạnh tanh như nước đá, tay hắn rời khỏi vai nó mà di chuyển xuống eo làm nó chết điếng. Giọng hắn ngọt ngào:

– Em iu! Mình vào thôi!

Đi cùng với thái độ lơ mấy cô gái kia là một nụ hôn nhẹ vào má. Tay nó siết lại thành nắm đấm và sắp không chịu nỗi nữa rồi. Hắn kịp thời giữ tay nó lại và kéo nó vào trong trước khi nó lên cơn điên. Hắn dắt nó vào một cái bàn trong góc khuất rồi ấn nó ngồi xuống. Vứt cho nó cái áo khoát và bảo:

– Mặc vào!

– Tại sao phải mặc? – nó vẫn còn tức nên thái độ không được hợp tác cho lắm.

– Không thấy mấy tên kia đang nhìn cô đến nỗi chảy cả nước dãi hay sao hả?

Hắn lườm mỗi tên một cái khiến bọn chúng không hẹn mà đồng loạt quay sang chỗ khác.

– Ngồi yên đây không được táy máy tay chân cho đến khi tôi quay lại!

Nói rồi hắn bỏ đi trong khi nó ậm ừ trong họng. Nó đâu hay biết có một ánh mắt thèm khát đang nhìn nó chằm chằm. Kẻ đó là ai???????

Mục lục
loading...