Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 5


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 5: Cô Là Vệ Sĩ Của Tôi!

*Sáng hôm sau tại phòng khách nhà hắn:

– Quản gia Lâm lên gọi Tiểu Vy giúp tôi!

– Dạ thưa cậu chủ!

Nó từ trên lầu đi xuống cùng Cát Chi:

– Không cần gọi đâu!

Quản gia Lâm kính cẩn:

– Mời hai cô ăn sáng!

Nó ngồi vào bàn ăn một cách thản nhiên mà không thèm nhìn đến hắn cái nào. Hắn cầm đũa lên nói mỉa nó:

– Bộ cô bị bỏ đói mấy chục năm à?

– Anh không kiếm chuyện người khác là anh thấy ngứa miệng phải không? Có cần tôi lấy xương rồng gãi hộ không?

Hai ánh mắt nảy lửa nhìn nhau, cả hai nói sốc nhau đủ điều, tranh nhau thức ăn trên bàn mặc dù không ăn. Tình hình ấy cứ kéo dài đến khi Cát Chi ăn xong và nói:

– Hai người cứ tiếp tục đi nha! Dù gì thì cũng còn 5′ nữa mới vào học mà!

Cát Chi đi ra cổng vì sợ Wind đợi lâu. Nó và hắn lúc này mới tá hỏa chạy đi lấy cặp. Nó định chạy theo Cát Chi nhưng bị hắn níu lại:

– Cô phải đi chung xe với tôi!

– Chung dô cái mỏ anh á! Không có chuyện đó đâu nhé!

Nó toan bỏ chạy thì hắn nắm cặp nó níu lại:

– Cái đó là cô nói đó nhé! Tôi gọi cho luật sư à!

– Ờ thì đi! Trời ạ!- nó chán nản.

Nó chửi lẩm bẩm trong miệng:” đồ âm binh, đồ tâm thần, ỷ thế hiếp người!” Nó ấm ức để Cát Chi lên xe của Wind còn nó phải đi chung xe của hắn. Nó cứ đưa cái mặt muốn giết người suốt đường đi còn hắn tức cười nhưng lại không dám cười. Nó bước xuống xe trong sự ngạc nhiên hầu hết của những kẻ đang hiện diện tại sân trường. Cứ thế, những lời bàn tán bắt đầu vang lên:

– Đó chẳng phải là con nhỏ mới được nhận học bổng đó sao?

– Ờ! Đúng rồi! Nhưng mà sao nó lại đi chung xe với anh Dragon Lee vậy?

– Thôi kệ nó đi! Chắc là đã giở trò gì rồi!

– Dù sao anh Dragon Lee vẫn là nhất!

Bỗng Hàn Quân từ đâu đi tới quàng vai nó mỉm cười vui vẻ:

– Vy “iu dấu” mới tới hả?

Đám nữ sinh bắt đầu xám mặt, giọng lắp bắp:

– Cái gì vậy? Anh Hàn Quân vừa nói cái gì vậy?

– Anh Hàn Quân cũng bị nó mê hoặc rồi sao?

– Nó đúng là đồ trơ trẽn mà! Thật tức quá!

Nó vẫn cười nói với Hàn Quân và cố làm lơ đi những lời bàn tán ấy. Hắn đi phía trước nó thấy vậy nên quay lại quay lại:

– Cô đi nhanh lên coi!

Nó quay sang nói với Hàn Quân bằng giọng hết sức ngọt ngào:

– Một lát mình gặp nhau trong lớp nha Quân!

Hàn Quân gật đầu. Nó chạy lên chỗ của hắn mà quát lên:

– Anh đi đầu thai hả gì mà nhanh quá dzậy? ( thái độ thay đổi 180 độ)

Cả hai bắt đầu gây nhau cho đén khi vào tới lớp. Wind và Cát Chi đã ngối ở trong lớp tự bao giờ, thấy nó, Chi liền hỏi:

– Sao cậu đi lâu quá vậy?

Nó chỉ vào mặt hắn:

– Cậu đi mà hỏi tên khùng dở hơi ấy!

Nó mắng xong thì vào chỗ ngồi. Mọi người cũng căng mắt hết cỡ nhìn nó. Trời ạ! Nó dám mắng vào mặt Bang chủ HLB cơ đấy! Nhưng hắn không nói gì chỉ bước vào chỗ và ngồi xuống. Hắn mỉm cười nhưng không kịp để ai nhìn thấy. Hàn Quân đã vào đến lớp và chìa ra trước mặt nó cây kẹo mút:

– Cho Vy “iu dấu” nè!

Nó hớn hở nhận lấy cây kẹo mà cảm ơn rối rít. Lúc đó Khả Di cũng vào đến lớp. Mọi chuyện sẽ cứ như bình thường nếu Wind không thốt lên:

– Mặt cậu sao vậy???

Nó nghe vậy thì lập tức phóng đến bàn của Wind. Khả Di bây giờ mới chịu ngước mặt lên và điều nó nhìn thấy là gương mặt baby của Khả Di đã được trang trí bằng một miếng băng keo, nơi khóe miệng còn có một vết xước nhỏ. Nó hỏi bằng giọng lo lắng:

– Mặt cậu bị sao vậy?

Cát Chi cũng chạy đến:

– Cậu nói đi ai đã làm gì cậu?

Khả Di cười và nói:

– Tại tụi con Nhi…

– Được lắm! Tớ sẽ cho con nhỏ đó một trận!- nó đập bàn cái rầm rồi quay lưng đi.

Khả Di thốt lên khiến nó ngừng bước:

– Từ đây đến bệnh viện xa lắm!

Nó quay lại hỏi:

– Ý cậu là nó đang ở trong bệnh viện hả?

Khả Di gật đầu. Nó hỏi tiếp:

– Vậy là cậu thắng nó?

Khả Di tiếp tục gật đầu:

– E là khoảng tháng nữa nó mới đi học lại được!

Nó trở về chỗ ngồi:

– Vậy là được rồi! Làm tớ cứ tưởng…

Hắn thấy vậy thì lại nói sốc nó:

– Con gái gì mà hung dữ thấy sợ!

Nó không nhịn nổi:

– Anh có tin tôi cho anh vào nằm kế con Yến Nhi không hả?

Hắn đeo headphone vào làm lơ nó. Hàn Quân phải dỗ mãi nó mới chịu học. Quân cố chọc cho nó cười và mọi bực tức đều tan biến. Lúc này, King nhà ta mới xuất hiện và bên cạnh lại là một cô gái xinh đẹp khác. Anh cất giọng ngọt ngào chào người yêu:

– Bye baby nha!

Cô gái kia cũng cất giọng:

– Honey học vui vẻ!

Cát Chi nhận ra đây không phải cô gái hôm qua. Cô đưa cặp mắt khó chịu nhìn King. Anh chàng đã yên vị vào chỗ ngồi thấy vẻ mặt của Cát Chi thì mỉm cười:

– Sao nhìn anh kì vậy? Nhóc con thích anh rồi hả?

Cát Chi đơ mặt không nói thêm được điều gì. Cô lấy lại bình tĩnh đáp:

– Anh có bị gì không vậy? Nghĩ sao mà bảo tôi thích anh? Đúng là đồ đầu óc rung rinh thần kinh có vấn đề!

King bật cười và cảm thấy cô em gái Wind rất thú vị. Cát Chi nhìn thấy vẻ mặt đó thì tức giận nên lấy sách vở ra học bài không thèm để ý nữa.

*Tại bàn của Tiểu Vy và Hàn Quân:

– Vy thích ăn kem hong?- Hàn Quân hỏi nó.

Nó không ngần ngại gật đầu cái rụp. Quân tiếp tục ra đề nghị:

– Tối nay Quân dẫn Vy đi ăn kem nha!

Nó chụp tay Hàn Quân tỏ vẻ rất vui:

– Hàn Quân đẹp trai! Iu cậu quá đi!

Thái độ đáng yêu của nó làm Hàn Quân đỏ cả mặt. Anh liền đánh trống lảng:

– Thôi cô vào rồi kìa!

Hắn đã nghe thấy hết tất cả. Mặt hắn biến sắc thấy rõ:” Nhóc đáng ghét! Ăn cho chết cô luôn đi”

loading...

Reng…reng…reng….

Thế là đã đến giờ giải lao. Hàn Quân lại cười toe toét nhìn nó:

– Vy ơi! Xuống căn tin hong?

Nó gật đầu rồi đứng lên. Chưa kịp để nó trả lời, hắn kéo tay nó lôi đi:

– Xin lỗi nhưng cô ấy phải đi với tôi!

Hắn lôi nó xềnh xệch ra căn tin mặc cho nó cứ vùng vẫy. Hắn quá mạnh nên nó không thể rút tay ra được, đành để hắn nắm tay chứ sao. Nó nhận được nhiều ánh mắt hình viên đạn nên thừa cơ hội hắn không để ý nên rút tay ra. Hắn đến một cài bàn và ngồi xuống, thấy nó vẫn còn đứng đó nên hắn bảo:

– Ngồi xuống!

Nó khó chịu ngồi xuống rồi nhăn nhó nhìn hắn:

– Kéo tôi xuống đây làm gì?

– Bảo vệ cho tôi.-hắn dửng dưng.

– Xùy! Anh là con nít chắc!

Nó nguýt hắn một cái rồi quay mặt sang chỗ khác. Hắn mở miệng đếm:

– 1

Nó quay lại nhìn hắn tỏ vẻ khó hiểu

– 2

Hắn vẫn cứ tiếp tục đếm:

– 3

Vừa dứt lời, nó nhìn lại sao lưng và:

“bịch…bịch…bịch”

– Anh Dragon Lee uống nước trái cây đi nè!

– Em có làm bánh cho anh nè! Ngon lắm!

– Anh uống sữa đi!

Nó bò ra khỏi cái đám ấy và ngồi thở:

– Ôi…trời…hì…mình xém chết ngộp…

Nó nhớ lại lúc nãy hắn nói là bảo vệ cho hắn. Suy đi nghĩ lại thì nó cũng là thân phận vệ sĩ nên nó tiến lại chỗ đó quát lên:

– IM LẶNG!

Cả đám đang nhao nhao thì im bặt quay sang nhìn nó. Nó trừng mắt:

– TRÁNH RA!

Nguyên đám nữ sinh răm rắp tản ra hai bên. Nó ngồi xuống bàn và quay lại nhìn lũ hám trai:

– Cút hết đi trước khi tôi cho mấy cô xơi karate!

Cả bọn bắt đầu hoảng sợ và bỏ đi. Do trong số đó có những kẻ bị nó hạ hôm trước nên nó mới có uy vậy thôi. Hắn cười thầm trong bụng nhưng ngoài mặt thì vẫn lạnh tanh:

– Đi mua cho tôi lon coca!

Nó trố mắt:

– Bộ tôi là osin của anh à?

Hắn gằn giọng hơn:

– Tôi muốn cô đi mua!

– Được! Khi nào anh có giấy chứng nhận bị liệt toàn thân thì tôi mua cho anh!

Lần đầu tiên có kẻ không sợ lời nói của hắn. Lại phải dùng cách đó thôi. Hắn móc điện thoại ra, nó hậm hực đứng dậy:

– Anh giỏi lắm!

Rồi nó bỏ đi mua coca. Nó thấy tụi con trai lớp trên đang đứng xung quanh cái máy bán hàng tự động nhưng nó không chen vô được. Nó lùi ra xa và lễ phép:

– Mấy anh nhường em mua trước được không ạ!

Cả đám nam sinh quay lại nhìn nó không chớp mắt, một trong số đó bảo:

– Cô bé xinh đẹp cứ tự nhiên!

Rồi cả bọn đơ mặt ra nhìn nó. Nó mua xong thì quay sang:

– Dạ cho em cám ơn!

Một tên hỏi nó:

– Bé học lớp 11 hả? Trường ta cũng có cô bé dễ thương như vậy sao?

Nó chỉ cười cười không nói gì bỗng một tên đặt lên tay nó lon nước ngọt:

– Cho nhóc này!

Tên đó bỏ đi rồi mấy tên còn lại cũng vậy. Mỗi tên cho nó một lon nước ngọt và kết quả là nó ôm hơn 10 lon nước ngọt đi về bàn của hắn. Nó đứng trước mặt làm hắn giật mình:

– Tôi kêu cô mua một lon thôi mà! Bộ cô mang hết cái máy bán hàng về luôn hay sao vậy?

– Uống đi nói nhiều quá!

Nó nở nụ cười gian không thể tả nổi đưa lon nước cho hắn. Đố mọi người nó đã làm gì với lon coca ấy!

“Xì..ì..ì…phụt”

Mặt mày, quần áo hắn toàn là coca. Thì ra nó lén xốc lon coca của hắn và kết quả là như thế này đây. Nó phá lên cười hả hê khi hắn đỏ cả mặt:

– Còn cười hả? Tin tôi cắn mỏ cô không?

Nó vừa nói vừa cười:

– Hihi..tôi cứ cười thì sao? Haha…

Nói rồi nó le lưỡi lên lêu hắn. Hắn quát lên:

– Còn lêu lêu nữa tôi cắn cụt lưỡi cô bây giờ!

– Bộ anh là chó hay sao mà cứ đòi cắn người thế hả? Hihihih…

– Cô…

Hắn toan đứng dậy thì nó ôm mấy lon nước ngọt bỏ chạy. Hắn mở điện thoại gọi điện:

– Đem đến trường một bộ đồng phục gấp!

– Vâng! Thưa Bang Chủ!

Hắn thay quần áo rồi bước vào lớp. Nó đang uống nước thì phun ra và phá lên cười. Kể cả Wind, King, Quân, Cát Chi, Khả Di, San San cũng vậy. Hắn lườm mỗi người một cái làm cả đám im bặt. Riêng nó không sợ nên vẫn còn ngồi cười. Quân nhâm nhi lon nước nó cho và hỏa:

– Ở đâu mà Vy có nhìu nước ngọt quá vậy?

– Ờ đúng ùi đó!- Di và Chi đồng thanh.

Nó gãi đầu gãi tai trả lời:

– Ừ thì mấy anh lớp trên cho mình.

Nó nói rồi đưa lên uống tiếp, Wind bảo:

– Nhờ nhóc mà mình uống no nê luôn!

– Mà bộ không có coca hả Vy?

Nó nghe tới đây thì ho sặc sụa và phá lên cười:

– Hồi nãy Dragon Lee dành “tắm” hết rồi đó!

– Ờ há!

Cả đám lại một phen cười vỡ bụng còn hắn thì tức như điên. Trong giờ học, Quân nói với nó đủ để hắn nghe thấy:

– Cho mình số điện thoại của Vy đi!

Quân đưa nó cái điện thoại để bấm số rồi nhanh chóng cất vào. Nó nhìn Hàn Quân cười tươi. Hắn nghĩ thầm:” Cô cứ đợi đó đi. Tôi sẽ cho cô biết tay”

Mục lục
loading...