Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 32


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 32: Nguy Hiểm Cận Kề (Phần Cuối)

Cả ba người tức tốc chạy lên tầng bốn, Cát Chi bảo căn phòng cuối hành lang là phòng của Đường Đông Khanh. Cả ba đang tiến về phía đó thì Cát Chi ngăn cản

“Dừng lại!!!”

– Có chuyện gì vậy? – Wind thắc mắc.

“Trước phòng ông ta có hệ thống bẫy tự động. Chỉ cần chạm vào các tia lazer thì những cái bẫy sẽ hện ra.”

– Vậy mình làm sao hả vợ? – King hỏi.

“Anh lấy kẹo cao su ra nhai đi”

– Giờ này hả? – King ngạc nhiên.

“Nhanh đi mà!”

King không hiểu chuyện gì nhưng cũng làm theo.

“Bây giờ thì lấy bả kẹo cho vào khẩu súng hơi!”

– Xong rồi!

“Ở phía cuối hành lang có một cái công tắc màu đỏ trên tường, anh nhắm đường để trật nhé!”

King bắn không dịch một li nào, Khả Di thắc mắc:

“bặt”

“tít…tít…tít”

– Sao mình không dùng súng thật luôn hả Cát Chi?

“Ưm vì đạn được làm bằng chì nên tia lazer sẽ nhận dạng được nhưng còn kẹo cao su thì không.”

– Oa! Vợ yêu giỏi quá! – Hai mắt King sáng lên ngưỡng mộ.

“Được rồi! Mọi người đến trước phòng đi nhưng đừng dùng tay mở cửa!”

Wind hỏi khi cả ba đã đứng trước cửa phòng:

– Giờ làm sao để mở cửa đây?

“Trên tay cầm có điện đấy! Anh Wind dùng chân phá cửa nhé!”

– Nếu thuộc hạ của ông ta hoặc ông ta vô tình cầm vào thì sao? – King hỏi.

“Họ đều mang găng tay mà! Chồng ngốc thế!”

Khả Di gật gù:

– Đúng là lúc nãy Kevin có mang đấy!

Wind giơ chân lên thủ thế.

“Rầm”

Cánh cửa bay tuốt vào trong. Tên cáo già đang ngồi nơi bàn làm việc cười đắc ý, sau lưng là 20 tên cận vệ mặt hầm hầm.

Cả ba định xông vào cho cái đám ấy một trận thì Cát Chi nhắc nhở:

“Đừng vội! Trong phòng có thiết bị bẫy tự động giống bên ngoài đấy!”

Đường Đông Khanh cười rạng rỡ:

– Chào mừng các siêu anh hùng! Đến đây cùng nói chuyện nào!

Wind nhếch miệng:

– Thôi cái điệu bộ đó được rồi!

“Mọi người vô hiệu hóa hệ thống ấy bằng cách lúc nãy đi.”

Kinh nhai kẹo làm Đường Đông Khanh ngạc nhiên hết cỡ. Ông ta cười nham hiểm:

– Các cô cậu xông vào đây làm loạn mà còn bình tĩnh như thế kia ư?

King bắn một phát trúng ngay cái công tắc trong góc tường.

“Tít…tít…tít”

Đường Đông Khanh thay đổi nét mặt:

– Chúng mày khá lắm! Xử chúng nó đi!!!

Thế là 20 tên thuộc hạ móc súng chĩa vào ba người mà bóp cò.

“Đoàng…đoàng…đoàng”

Nhanh như cắt, ba người lăn lộn rồi nép vào góc lấy súng ra bắn trả. Mỗi người hai cây súng đầy đạn xả vào bọn kia. King là thiên tài bắn súng nên viên nào của anh cũng phải khiến một tên ngã xuống. Anh hạ được hơn 12 tên. Cuộc đọ sức giữa hai bên diễn ra và xác người nằm ngổn ngang trong phòng. Đường Đông Khanh vẫn ngồi đó như không có gì xảy ra. Wind phát giác thấy súng của Khả Di hết đạn, cô đang bối rối nạp đan vào súng. Một tên đang hướng họng súng về phía Khả Di, Wind lập tức nhào đến đỡ lấy viên đạn đó cho cô và thuận tay bắn trả. Cuối cùng trận chiến cũng kết thúc, Khả Di rưng rưng nước mắt:

– Anh không sao chứ?

– Không sao đâu! Chỉ gim trúng cách tay thôi! – Wind cười.

Cả ba đứng dậy đối mặt với Đường Đông Khanh. Ông ta đã xám ngoét mặt giận dữ nhìn cả đám thuộc hạ đã bị hạ gục nằm dưới đất:

– Đúng là lũ ăn hại!

– Tôi nghĩ ông nên đầu hàng! – King nói.

– Còn lâu. – Đường Đông Khanh cười nham hiểm.

– Định giở trò gì đây? – Khả Di nhoẻn miệng.

Ông ta giơ ngón tay ấn cái nút màu xanh trên bàn miệng cười đắc thắng.

loading...

“Tít”

Không có phản ứng. Nụ cười trên miệng ông tắt ngấm và thay vào đó là gương mặt sượng ngắt. Ông ta vội ấn thêm vài cái nữa nhưng vẫn không hiện tượng. Ông túa mồ hôi ấ liên tục. Cả ba khoái chí khoanh tay đứng xem ông ta làm trò khỉ. Màn hình tivi trên tường hiện lên hình ảnh một cô gái đội mũ lưỡi trai màu đen, vành nón thêu hai chữ CC bằng chỉ trắng. Cô ta có mái tóc nâu được uốn thành những lọn nhỏ và đang đeo tai nge có micro. Cái nón che gần hết khuôn mặt chỉ lộ được làn môi hồng đang nhếch miệng cười khẩy:

– Sao? Vận hành không được đúng không?

Đường Đông Khanh tức giận quát lên:

– Mầy là ai?

Cả ba cùng hướng mắt về phía màn hình tivi. Cô gái lại nhếch miệng tạo nên một đường cong tuyệt đẹp:

– Sao mau quên thế? Chỉ mới hai năm không gặp nhau thôi mà!

Đường Đông Khanh như chợt nhớ chuyện gì đó, ông lắp bắp:

– Cô…cô…là…nữ hoàng..hack…hacker CC!

– Ông bắt đầu thông minh ra rồi đấy! Hình như hai năm trước tôi đã từng ghe thăm ông một lần!

Ba người tròn mắt mỗi người theo đuổi một ý nghĩ.

– Mái tóc này trông quen quá! – Khả Di.

– Mình nghe giọng nói này ở đâu rồi thì phải! – Wind.

– Làn môi đó…. – King.

Cuối cùng, cả ba đều thốt lên:

– Chẳng lẽ là……

Đường Đông Khnah cười chua chát:

– Tôi không ngờ cô lại đên đây một lần nữa!

– Ông dùng thủ đoạn dơ bẩn chiếm đoạt biết bao nhiêu công ty hại họ đổ nợ, gia đình lâm vào bế tắc. Hai năm trước tôi đã từng cảnh cáo ông nhưng ông vẫn chứng nào tật nấy. Giờ là lúc ông phải trả giá, đàn em của ông đã bị chế ngự tốt nhất là ông nên đầu hàng để tránh mất mạng.

Đường Đông Khanh khụy xuống đất, ông cười nhạt như tự chế nhạo bản thân:

– Không ngờ Đường Đông Khanh ta lại có ngày bị một con nhóc miệng còn hôi sữa hạ gục mà không động đến một chút sức lực.

King ra lệnh cho đàn em trói ông ta lại và dắt ra ngoài. Màn hình tivi tắt phụt và giọng nói Cát Chi vang lên trong bộ đàm:

“Nguy rồi! Mọi người mau đến nhà kho, chỉ còn 8 phút thôi!”

Cả ba lại chạy thụt mạng đến đấy, mong sao quả bom đừng vội nổ.

Hắn đang dựa đầu vào vai nó, máu chảy ra làm cả vùng vai nó lem luốc toàn là một màu đỏ. Nó nói trong nước mắt:

– Anh à! Anh tỉnh dậy nhìn em đi! Đừng ngủ mà! Em sẽ ngoan không bỏ đi thế nữa đâu! Hức…hức…

Hắn thều thào:

– Em đừng khóc! Anh xin lỗi!

Nó lại khóc nhiều hơn. Thấy hắn đầy vết thương, lòng nó đau quằn quại. Nó quay sang Rose:

– Rose! Rose!

Phải một lúc sau, Rose mới cựa quậy và từ từ mở mắt. Rose thấy hắn đang chảy máu thì không khỏi lo lắng:

– Anh bị sao vậy?

Hắn thở yếu ớt trên vai nó. Nó nhìn sang cái gầm bàn gỗ bên cạnh, chỉ ba phút nữa thôi nó và hắn sẽ được đoàn tụ bên ba mẹ. Sự sống của ba người đang bị đe dọa trầm trọng bởi những tiếng tít tít tử thần. Nó không biết nên làm gì bây giờ nữa.

“Rầm”

Wind dùng chân phá cửa, anh ôm chỗ tay bị trúng đạn chạy đến chỗ của nó và hắn:

– Không sao chứ?

– Anh đưa anh ấy ra ngoài giúp em mau lên! Làm ơn!

Do bị thương nên Wind cởi trói khá chậm chạp, máu ở tay anh ngày một nhiều. Nó khiến anh thấy buốt và mất dần sức lực. Anh nghe nó nói vậy thì không suy nghĩ gì thêm và dìu hắn ra ngoài. Nếu cố gắng cởi trói cho từng người thì e rằng cả đám sẽ chết chung mất. Khả Di và King đang đánh nhau với Chấn Hàn. Vừa đặt hắn xuống đất, hắn cố dùng chút sức lực còn lại thốt lên:

– Ma…mau..vào…cứu…cô ấy!

Wind vừa quay sang thì:

“Bùm…ầm…ầm”

Wind nhào đến che chắn cho hắn khỏi những mảnh vụng văng tung tóe. Khả Di và King đứng hình tại chỗ. Tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Mặt hắn trở nên vô hồn, King và Khả Di cũng vừa chạy tới.

– Cô ấy….cô ấy….đã ra ngoài rồi đúng không? – hắn hỏi trong vô thức.

– Tớ xin lỗi! Thực sự xin lỗi! – Wind cúi đầu với hắn.

– TẠI SAO KHÔNG CỨU CÔ ẤY TRƯỚC HẢ???? – hắn hét lên và một giọt nước mắt đồng thời lăn dài trên má.

– Nhóc bắt bằng mọi giá phải mang cậu ra trước! Tớ… – Wind buồn xoa.

Hắn gào lên:

– Tớ phải đi cứu cô ấy! – Hắn bò dậy nhưng King ngăn lại.

– Cậu đừng có như vậy được không? Sự thật thì nhóc đã chết rồi!

Khả Di khóc nức nở gục đầu vào vai Wind, cô trách bản thân vô dụng vì không cứu được bạn mình. Bên kia Cát Chi cố che tiếng nấc, cô nghe lầm mà phải không? Nó không chết, nó không thể chết như vậy được.

– KHÔNG! kHÔNG…………. – hắn thét lên rồi bất tỉnh vì mất quá nhiều máu và sức.

Mọi người tức tốc đưa hắn vào bệnh viện..

Mục lục
loading...