Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 31


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 31: Nguy Hiểm Cận Kề (Phần Đầu)

Ba người cùng với vài trăm anh em lên đường. Tất cả đều là sát thủ đã qua đào tạo và đều mang súng. Cát Chi thì vẫn cận kề bên máy vi tính làm việc hết công suất.

Hắn ngừng trước cổng biệt thự của Đường Đông Khanh, cánh cổng được kích hoạt và mở ra. Thuộc hạ của Chấn Hàn đưa hắn đến nhà kho bằng một con đường khác ngắn hơn.

“Rầm”

Hắn đạp tung cánh cửa, Chấn Hàn đã đứng sẵn ở đấy nhếch mép với hắn:

– Chào mừng mầy đến với lãnh địa Thổ Long Bang!!!

– Nhóc đâu? – Hắn đáp ngắn gọn.

Chấn Hàn ra lệnh cho thuộc hạ dắt nó ra. Vừa thấy nó, hắn không kìm nỗi lo lắng khi thấy má nó đỏ ửng:

– Em không sao chứ, Tiểu Vy?

Nó ngỡ ngàng khi hắn đến đây, nó vừa khóc vừa quát:

– Anh cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh đâu, đi khỏi đây mau!

Hắn trừng mắt nhìn Chấn Hàn:

– Tao phải làm gì mầy mới chịu thả cô ấy?

Chấn Hàn chĩa súng vào đầu nó:

– Tao muốn mầy để anh em tao vận động tay chân một chút được chứ?

– KHÔNG! ĐỪNG MÀ! – Nó gào lên.

Chấn Hàn ghì súng vào đầu nó, gằn giọng:

– Mầy đánh trả tao sẽ bóp cò!

– Được! Tao đồng ý!

Thế là 10 tên đàn em của Chấn Hàn lao vào đánh đập hắn không thương tiếc. Nó thét lên nhưng không có tác dụng gì:

– DỪNG LẠI ĐI! ANH ẤY SẼ CHẾT MẤT! Hức…hức…

Nước mắt nó rơi nhiều vô kể khi nhìn hắn nằm dưới sàn bị người ta đánh đập. Người hắn bắt đầu xuất hiện vết thương, máu rỉ ra ở khóe miệng. Chấn Hàn ra lệnh:

– Dừng lại!

Đồng loạt 10 tên đàn em tản ra. Hắn khó nhọc gượng dậy nhìn về phía nó:

– Ngốc! Đừng khóc!

Nước mắt nó nóng hổi trên gò má. Hắn điềm tĩnh nhìn Chấn Hàn:

– Mầy còn muốn gì nữa?

Chấn Hàn cười nửa miệng:

– Tao muốn Hắc Long Bang sụp đổ! Tao muốn mầy phải chết!

Hắn cười khinh bỉ:

– Dựa vào mầy ư?

Chấn Hàn tức giận quơ lấy thanh sắt gần đó tiến về phía hắn:

– Được rồi! Hôm nay mầy phải chết!

– KHÔNG ĐƯỢC! TÔI XIN ANH! ĐỪNG……… – Nó dùng hết sức để hét.

“Bốp”

Hắn gục xuống sàn nhà, máu từ đầu chảy ra nhiều vô kể. Chấn Hàn quăng cây sắt sang một bên:

– Trói nó lại nhốt chung với con bé đó! – nói rồi Chấn Hàn nhìn sang nó – Thấy hai người yêu nhau nên cho hai người chết chung vậy!

Chấn Hàn bấm một cái nút điều khiển trên tay..

“Tít…tít…tít”

Nó xám mặt nhìn Chấn Hàn:

– Tiếng này….chẳng lẽ là…bom!

Chấn Hàn nhìn nó cười thích thú:

– Em lại nói đúng nữa rồi đấy! Mình chơi một trò chơi nhé! Nếu trong vòng một tiếng nữa không ai kịp cứu ba người thì chuyện gì xảy ra chắc em sẽ đoán được nhỉ?

Tên đàn em vứt hắn vào người nó rồi cùng Chấn Hàn bỏ đi. Cánh cửa nhà kho khép lại nhưng cánh cửa tử thần đang dần hé ra. Bên kia tường là Rose đang mê man chưa tỉnh lại. Nó phải làm sao đây????

King, Khả Di và Wind đã đến trước cổng. Wind nói vào bộ đàm:

– Làm sao để mở cổng hả Cát Chi?

Bên kia đầu dây vang lên tiếng Cát Chi:

“Mọi người lui ra! Em sẽ mở cổng bằng hệ thống kích hoạt.”

Thế là cánh cổng nhanh chóng được mở ra. Wind phân công rồi hỏi Cát Chi:

– Tiếp theo làm gì?

“Đợi em một lát”

*Chú ý: Trong “…” là lời thoại của Cát Chi nha các bạn.

Do cả ba bộ đàm được nối với micro của Cát Chi nên cô trực tiếp phân công:

“Khả Di biết leo tường đúng không? Cậu dùng các vật dụng trong cốp xe tớ đã để sẵn leo lên tầng ba nha.”

– Ờ được rồi! – Khả Di gật đầu rồi chạy đi lấy dây.

“Chồng à! Em giao cho anh tầng hai, lang can khá thấp nên không cần dùng dây! Cẩn thận anh nhé!”

Cát Chi ngọt ngào làm King đờ người gật đầu cái rụp:

– Ờ ờ anh biết rồi! Vợ iu!

“Anh Wind dẫn theo anh em tấng công tầng dưới nha! Cố lên”

– Ok anh biết rồi!

“Mọi người khẩn trương lên, nếu không Tiểu Vy và anh Dragon Lee sẽ gặp nguy hiểm mất! Mọi người có biết vì sao thiết bị định vị trong chiếc nhẫn của nó không?”

– Tại sao? – cả ba đồng thanh.

Cát Chi phán tiếp một câu làm cả ba chết điếng:

“Bởi vì gần chỗ cậu ấy có một vật gây nhiễu sóng, hình như là kích nổ từ xa, em nghi ngờ đó là bom.”

– Cái gì????

loading...

Wind mở to mắt, miệng há hốc. King hỏi:

– Em có truy ra là còn bao nhiêu thời gian nữa không?

“Ưm còn khoảng 40 phút”

Khả Di ngậm ngùi nhìn Wind:

– Anh à! Cẩn thận nha!

Wind ôm lấy cô, hôn lên tóc cô:

– Em cũng vậy nhé Khả Di! Anh yêu em!

“Stop! Thôi dùm cái đi! Đóng phim Hàn Quốc à? Mau làm việc đi!”

Mọi người tức tốc tản ra. Ba người theo khu vực mà Cát Chi phân công. Số anh em thì tấn công chính diện. Cô nàng Khả Di quăng dây và nhanh nhẹn leo lên tầng thứ 3. Khi đã yeen vị trên nền đất, cô nói vào bộ đàm:

– Phải làm gì tiếp theo?

“Có hai tên đang chuẩn bị rẽ sang hướng của cậu. Gắn bộ phận âm thanh vào súng để tránh kinh động vào những tên khác.”

Cô nhẹ nhàng nép vào góc tường tra bộ phận *** thanh vào và chờ đợi.

“Cộp…cộp…cộp”

Tiếng bước chân của bọn chúng làm cô thấy căng thẳng, cô vỗ nhẹ ngực để tự trấn an mình. Cô hít một hơi thật sâu.

“Chíu….chíu”

Hai tên ấy té phịch xuống đất, Khả Di thở phào nhẹ nhõm.

Về phần King, anh leo lên cái cây bên cạnh tầng hai. Định nhả sang thì Cát Chi ngăn lại:

“Khoan đã! Có hai tên đang đến, anh cẩn thận!”

King nép vào tán cây và móc súng tra bộ phận hãm thanh vào. Anh mỉm cười tự tin, anh nhanh chóng tặng cho mỗi tên một phát rồi nhảy sang tầng hai.

Còn Wind, anh dẫn theo Luân và Phi tiến vào tầng dưới. Cát Chi bảo:

“Anh có mang lựu đạn cay chứ?”

– Ok đây rồi! Sao hả em?

“Căn phòng cách anh khoảng năm bước chân là phòng của mấy tên lính gác đấy! Anh biết phải làm gì rồi chứ?”

– Cám ơn em!

Anh khoát tay ra hiệu cho Luân và Phi đến hai cái cửz sổ. Anh tháo ngòi ném lựu đạn vào trong đồng loạt cùng Luân và Phi giữ chặt cửa. Không tên nào có thể thoát ra ngoài hay hít thở gì. 10 tên vệ sĩ ngất xỉu không sót một tên. Xem ra Wind là người thành công mỹ mãn nhất.

Cả ba tiếp tục hạ gục những tên còn lại trên chặng đường của mình theo chỉ thị của Cát Chi. Cô hối thúc:

“Chỉ còn 20 nữa thôi! Nhanh lên mọi người!”

Cả ba dùng hết sức giải quyết nốt những tên còn lại và tiến lên tầng 4. Trong khi King và Wind đang chạy gấp rút lên chỗ Khả Di thì cô vẫn chỉ mới được 3/4 đoạn đường. Khả Di đang cắm đầu chạy về phía trước thì nghe Cát Chi hét lên:

“Khả Di! Dừng lại ngay”

Khả Dị lập tức thắng lại nhưng theo quán tính, cô vẫn lao đến phía trước và đâm sầm vào một người to con.

“Cẩn thận!” – Cát Chi lại hét lên.

“Rầm”

Wind vừa chạy vừa hỏi:

– Cát Chi, xảy ra chuyện gì vậy? Khả Di bị sao?

“Anh và King nhanh lên! Khả Di đã chạm mặt Kevin rồi!”

– Kevin sao??? – hai người đồng thanh.

*Kevin: 23 tuổi là sát thủ chuyên nghiệp kiêm vệ sĩ thân tín của Đường Đông Khanh. Giỏi võ, ra tay rất tàn ác không kiên nể bất kì ai.

Nghe đến cái tên Kevin, hai anh lo lắng tăng tốc, hy vọng là không có gì đáng tiếc xảy ra.

Về phần Khả Di, cô lấy lji bình tĩnh ngồi dậy. Điều đập vào mắt cô trước tiên là gương mặt đẹp trai nhưng đằng đằng sát khí đang nhìn cô.

– Cô là ai?

“Đừng đôi co với hắn! Cố gắng thoát thân đi Khả Di!”

Khả Di nghiến răng:

– Đừng nói nhiều!

Nói rồi cô xông vào tấn công Kevin, Kevin không hề hấn gì và khóa tay cô từ phía sau, thì thầm:

– Cô là người của Hắc Long Bang đúng chứ? Tôi không quen đánh con gái nhưng tôi không thể nhân nhượng cho cô được!

Kevin xô mạnh Khả Di té xuống đất, cô bắt đầu cảm thấy hoang mang.

“Đừng lo! Anh Wind sắp đến rồi cố gắng cầm cự nhé Khả Di!” – Cát Chi cũng lo lắng không kém nhưng cố lên tiếng trấn an Khả Di.

Khả Di tiếp tục tấn công nhưng Kevin nhanh chóng né đòn và tát mạnh vào mặt khiến cô ngã xuống đất. Máu đã rỉ ra ở khóe miệng. Kevin móc súng ra chĩa thẳng về phía cô và lên đạn. Mặt Kevin vẫn không chút cảm xúc:

– Tôi nghĩ tình cô là con gái nên cho cô chết nhẹ nhàng vậy.

Khả Di nhắm mắt chờ đợi cái chết, trong lòng không ngừng gọi tên Wind: “Chí Phong à! Em sợ lắm!”

“Cạch”

Kevin lên đạn.

“Bặt”

King nhào đến ôm Kevin té nhào xuống đất. Cây súng Kevin văng ra xa. Wind chạy đến ôm Khả Di vào lòng:

– Không sao! Anh đến rồi!

Khả Di sợ đến chảy cả nước mắt hai tay bấu chặt lấy Wind. Hai người ôm nhau như chưa từng được ôm.

“Phịch”

King té nằm sải lai trước mặt làm gián đoạn chuyện tình rồ men tịc của hai người.

– Kevin đánh gần chết rồi nè! Ở đÓ MÀ ÔM! – King mắng rồi ôm bụng.

Wind giật mình, Khả Di buông anh ra và bảo:

– Anh đến giúp King một tay đi!

Wind vào trận và những màn võ Karate đẹp mắt diễn ra, lại thêm King tiếp sức. Người ta nói hai đánh một không chột cũng què là đúng. Kevin nhanh chóng bị hạ gục và bị trói lại. Cát Chi ra lệnh:

“Mau đến tầng 4 nhanh lên mọi người!”

Mục lục
loading...