Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 15


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 15: Công Chúa Đanh Đá Và Lọ Lem Tinh Nghịch Quyết Chiến!!!!!

*6:00 pm:

Dạo này báo chí và mạng xã hội hay nhắc đến một nhân vật mà người trong giới kinh tế lẫn chính trị đều rất sợ. Người này đã có rất nhiều thành tích trong thời gian vừa qua: 30 công ty phá sản, 26 giám đốc bị ngồi tù vì làm ăn bất chính, 13 vụ hối lộ trong Quốc hội bị đưa ra ánh sáng và hơn 20 người thuộc giới chính trị phải bỏ chức. Người đã đứng sau những sự việc này là ai? Ngoài cái tên Hacker CC thì người ta không có bất cứ thông tin gì về người này – nhân vật bí ẩn.

King và Cát Chi đang ngồi chơi game. Nó và hắn đang xem tin tức, tivi đưa tin có một công ty tài chính vừa sụp đổ vì thông tin bảo mật bị rò rỉ ra bên ngoài. Những vụ làm ăn bất chính nhanh chóng bị báo chí phanh phui. Công ty tuyên bố phá sản và tổng giám đốc bị khởi tố ra tòa. Theo như điều tra thì nguyên nhân là do hệ thống máy tính đã được bảm mật rất kiên cố của công ty bị xâm nhập và người đó không ai khác chínhlà Hacker CC. Chỉ trong một đêm, tất cả máy tính của cả nước đều hiển thị các thông tin mật của công ty này. Điều đó cho thấy Hacker CC là một chuyên gia đại tài về máy tính. FBI bắt đầu vào cuộc nhưng mọi thông tin về nhân vật này chỉ là con số 0, thậm chí các máy tính của tổ chức còn bị hack, như thể là một trò chơi và một lời thách thức. Nó vừa xem vừa nói:

– Sao mà người đó giỏi quá vậy ta? Không biết người đó là ai ha?

– Nếu biết thì đã đi làm FBI rồi! – hắn trả lời.

– Người ta nói FBI cũng không lần ra mà.

– Thì chắc là một thiên tài về máy tính thôi! – hắn nói.

– Tuy làm hacker là không tốt nhưng lật mặt những công ty dơ bẩn như thế thì coi như giúp nhiều ngưởi rồi.

– Nghe nói Hacker CC còn làm cho những kẻ xấu trong giới chính trị phải tự động từ chức vì không muốn ngồi tù nữa đấy! – King đang chơi game cũng tham gia bàn tán.

– Hacker CC chắc hẳn là một chàng trai tài năng và đẹp trai lắm nhỉ? – nó xoa cằm làm ra vẻ thích thú.

– Xấu trai nên mới không dám lộ diện đấy! – hắn mỉa nó.

– Đẹp trai mới đúng mà! – nó không chịu thua.

– Xấu trai!

– Đẹp trai!

– Xấu trai!

– Trời ơi! Người ta là nữ mà đẹp trai với xấu trai cái gì? – Cát Chi đang chơi game, nghe nó và hắn cãi nhau thì bực bội.

– Sao cậu/em biết? – ba người đồng thanh.

– À…ờ em đoán vậy? – Cát Chi cười trừ.

– Chắc vui! – ba người lại đồng thanh rồi quay lại công việc mình đang làm.

King và Cát Chi tiếp tục chơi game, đang vui vẻ thì nghe tiếng chuông cửa. Bà quản gia mở cửa và đi vào cùng với Rose. Cô ta lại lên tiếng ỏng ẹo, sà vào lòng hắn;

– Ông xã! Đi chơi với em nha.

– Anh không muốn đi. – hắn trả lời với khuôn mặt hết sức thờ ơ và không thèm nhìn Rose lấy một cái.

Nó vẫn giữ nguyên sắc mặt giả vờ như không nhìn thấy hoặc nghe thấ gì. King và Cát Chi bỏ lên lầu để ba người họ tự giải quyết. Cô ta vẫn độc thoại một mình còn hắn và nó thì như hai khúc cây. Nó đứng lên quay đi thì hắn hỏi:

– Em đi đâu vậy?

– Nấu cơm cho anh ăn.

Nó đi vào bếp lặt rau phụ bà quản gia. Lúc này trong bếp chỉ có hai người nên nó và bà cùng trò chuyện:

– Bà ơi! Bà làm việc ở nhà Dragon Lee lâu chưa ạ?

– Cũng lâu lắm rồi, kể từ khi ông bà chủ vừa mới cưới nhau đó con!

– Vậy bà chứng kiến Dragon Lee sinh ra và lớn lên hả? Chắc lúc nhỏ Dragon Lee khó ưa lắm bà ha! – nó cười tinh nghịch.

– Không đâu! Cậu chủ đáng yêu lắm! Lúc nào cũng cười và rất hiếu động cho đến khi… – bà quản gia bỗng ngừng lại.

– Sao hả bà? – nó hỏi.

– Chuyện dài lắm con à! – mặt bà bỗng buồn rười rượi.

– Con muốn hiểu anh ấy nhiều hơn nên con mới hỏi thế thôi! Nếu là chuyện buồn thì con xin lỗi bà! – nó nắm tay bà quản gia xoa xoa để an ủi.

– Không sao! Con đúng là một cô gái tốt và hiểu chuyện. Thực ra mọi chuyện là như thế này….

Bà bắt đầu kể lại….

Ba của Dragon Lee là Bang Chủ Hắc Long Bang lúc bấy giờ, tuy là xã hội đen nhưng chưa bao giờ ông làm một việc gì dơ bẩn. Bình thường ông rất tốt bụng nhưng trong công việc ông là người mưu trí và quyết đoán. Mẹ của hắn là một người phụ nữ rất xinh đẹp, bà nhân hậu và rất hiền từ. Khi họ cưới nhau bà ta còn rất trẻ, chỉ mới 22 tuổi thôi. Họ sống với nhau rất hạnh phúc và 2 năm sau thì hắn ra đời. Hai người hết lòng thương yêu đứa con trai, dù có bận rộn thế nào ông cũng tranh thủ về sớm vào mỗi tối chỉ để chơi đùa cùng đứa con. Hắn vừa sinh ra là đã biết cười, Lý phu nhân rất vui khi thấy con mình vẫn khỏe mạnh. Hắn lớn lên trong sự dạy dỗ và yêu thương của bố mẹ nên có thể coi là một đứa trẻ rất hạnh phúc. Ba hắn bắt đầu huấn luyện khi hắn 7 tuổi. Từ việc học võ đến việc học sử dụng các món vũ khí, hắn vượt qua rất dễ dàng cứ như được hưởng trọn vẹn gien di truyền từ ba hắn. Hắn rất thông minh, học rất giỏi và thi luôn bằng đại học dù tuổi còn rất nhỏ.

Tất cả như một thước phim chiếu chậm hiện ra trong đầu nó. Nó có thể hình dung ra được một gia đình hạnh phúc…giống như gia đình của nó lúc trước vậy.

Hắn rất hiếu thảo, vâng lời ba mẹ và rất ngoan ngoãn. Thời gian trôi nhanh, hắn được 14 tuổi. Vào một đêm mưa lớn, hắn ngồi trước cửa đợi ba mẹ đi làm về, bà quản gia có bảo thế nào hắn cũng không chịu lên phòng ngủ. Bà thấy vậy nên gọi điện cho hắn yên tâm, hắn mừng rối rít khi tiếng mẹ bảo là đang về và có mua cả loại bánh mà hắn yêu thích. Nhưng 12 giờ đêm hôm ấy, người ta phát hiện ba mẹ hắn chết trên xe khi trên đường về nhà. Bà quản gia và hắn tức tốc đến hiện trường nhưng người ta không cho vào. Hắn trông đáng thương lắm! Vẻ mặt bần thần cố gắng kìm nén giọt nước mắt. Khi xác của ba mẹ hắn được di chuyển lên xe cứu thương, trển tay Lý phu nhân còn cầm hộp bánh như đã hứa. Bà quản gia cố ôm hắn vào lòng để tránh cho trẻ con thấy xác chết nhưng muộn rồi, hắn đã thấy ba mẹ mình bị trúng đạn mà chết. Đây rõ ràng là một vụ ám sát. Bà quản gia càng lo sợ hơn khi thấy gương mặt của hắn bỗng chốc thay đổi. Đôi mắt chứa đựng sự căm phẫn đến tột cùng toát ra luồn sát khí lạnh đến rợn người. Như thể đã trở thành một con người khác. Hắn bỏ về nhà và tự nhốt mình trong phòng hết mấy ngày dù cho cậu Wind và King có an ủi đến cỡ nào cũng không chịu mở cửa. Cái chết bí ẩn của ba mẹ hắn khiến cảnh sát bó tay và cũng dần dần đi vào quên lãng. Ngày tang lễ của họ chính là ngày hắn bước ra khỏi phòng. Hắn không hề nhỏ một giọt nước mặt nào và thay vào đó chỉ là gương mặt lạnh băng. Hắn kế nhiệm ngôi vị Bang Chủ từ đó và trở thành một con người lạnh lùng, khát máu. Hình ảnh cậu nhóc tinh nghịch hay mỉm cười giờ đã không còn. Sống trong sự cô đơn và chịu đựng cú sốc tinh thần quá lớn, hắn lao đầu vào tập luyện và học hành. Gánh vác Bang hội và Công ty trong khi còn quá nhỏ là một điều không hề dễ dàng chút nào nhưng hắn đã làm được nhờ hai người bạn thân luôn sát cánh cùng hắn : Dương Chí Phong và Đỗ Tử Thiên.

Bà quản gia kết thúc câu chuyện tại đây, tự nhiên nó thấy thương hắn vô cùng. Hắn mạnh mẽ thật.

– Con sẽ cố gắng bù đắp cho anh ấy! Bà yên tâm nha!

loading...

Nó cười nhẹ với bà quản gia, bà cũng gật đầu với nó. Bỗng bà quản gia la lên:

– Thôi chết! Bà phơi quần áo ngoài vườn đến giờ vẫn chưa gom vào.

– Để con đi lấy giúp bà! – nó toan chạy đi thì bà cản lại.

– Thôi con tiếp tục lặt rau đi, bà vào ngay!

– Dạ!

Bà quản gia chạy đi và nó hăng say tiếp tục công việc không biết là Rose đã vào bếp tự lúc nào.

– Tôi muốn uống nước! – Rose lên tiếng.

Nó nhìn sang Rose rồi vẫn tiếp tục công việc:

– Ngay bên cạnh cô kìa! Tự lấy mà uống.

– Nhưng tôi muốn cô lấy cho tôi uống.

– Tội nghiệp còn trẻ vậy mà bị tàn tật! – nó nhếch mép – xin lỗi nhưng tôi bận lặt rau rồi! Cô không tự lấy uống thì thôi bấm nút đi để tôi còn làm việc.

– Cô nói gì đó? – Rose khoanh tay nhìn nó.

– Tàn tật mà cò thêm mất nhận thức nữa hả? Tôi nói cô đấy!- Nó nhìn thẳng vào Rose.

– Cô đúng là một đứa mất dạy! Ăn nói với người hơn tuổi mình thế hả? – Rose xỉ vả nó.

Nó ngừng tay, đưa ánh mắt đầy sát khí nhìn Rose:

– Tôi cho cô nói lại lần nữa!

– Tôi nói cô là đứa không có cha mẹ dạy nên phép lịch sự tối thiểu cũng không có! – Rose vẫn ngang tàn.

Nó tức giận hất luôn cả rổ rau vào mặt Rose:

– Cô mắng tôi sao cũng được nhưng cô dám đụng đến ba mẹ tôi thì đồng nghĩa với việc cô chán sống rồi!

Cả hai sắp lao vào quật nhau thì hắn bước vào. Thực ra hắn đã nghe và nhìn thấy tất cả nhưng bây giờ mới chịu xuất hiện . Rose giả vờ mếu máo:

– Anh lại đay mà coi nè! Cô ta vừa hất cả rổ rau vào mặt em đấy! Hic…hic

– TIỂU VY!!! – Hắn quay sang nhìn nó.

– Em…em… – nó hơi hoảng sợ, mắt chớp lia chớp lịa.

Rose đắc thắng trong bụng vì nghĩ thế nào nó cũng bị hắn la. Nhưng kết quả lại là:

– Sao em lại phí phạm đồ ăn thế hả?

– Dạ? – nó tròn mắt ngạc nhiên.

– Lần sau muốn chọi muốn phang như lấy cái gì không xài tới như dao hoặc kéo ấy! Em làm dơ hết rổ rau rồi nè!

Nó thấy Rose đang đứng hình thì cười hả hê:

– Dạ em biết rồi! hihi…

– Thôi em lên thay đồ đi rồi chúng ta đến siêu thị mua rau khác.

Hắn kéo tay nó bước ra ngoài bỏ lại Rose tức như điên.

– Anh hãy nhớ những gì hôm nay đã làm với em! Em sẽ không để cô ta sống yên đâu.

Hắn và nó lên xe đi cũng là lúc Rose về nhà. Hôm nay hắn chở nó đi bằng xe ôtô, hắn nhìn nó cười:

– Em muốn ăn gì nào?

– Gì cũng được hết!

– Vậy đến nhà hàng nhà anh nhé! Ăn xong anh sẽ dẫn em đi chơi!

– Dạ!

Nó nhìn hắn, ánh mắt nó ấm áp :” Dragon Lee à! Em sẽ làm cho anh cười mỗi ngày và sống thật hạnh phúc. Tin em nhé!” Nó nhủ thầm.

Cả hai ăn uống nói chuyện rất vui vẻ, nó và hắn đút thức ăn cho nhau rất tình cảm. Nó đòi ăn kem, hắn lập tức lái xe đến quán kem SWEET. Nó có cảm giác hắn không phải là vị bang chủ lạnh lùng như ngày nào nữa. Hắn bây giờ là một người bạn trai thật sự hết lòng chăm sóc và chiều chuộng bạn gái của mình. Mỗi lần gặp nguy hiểm, hắn đều xuất hiện đúng lúc để cứu nó. Nó nhận ra những lúc ấy nó mong gặp hắn hơn bao giờ hết. Không hiểu từ khi nào, vòng tay của hắn lại an toàn và ấm áp đến vậy. Những năm tháng không có nó, hắn sống như một cỗ máy vô cảm và bất cần. Từ khi gặp nó, hắn mới thật sự sống lại với con người thật của chính mình. Hắn đã tự hứa với lòng là sẽ che chở, bảo vệ nó đến hết cuộc đời này. Người con gái bất chấp mọi nguy hiểm chỉ để bảo vệ cho hắn!!!!!!!!

Mục lục
loading...