Menu

Bang Chủ Biết Yêu-Chương 12


Bang Chủ Biết Yêu


Chương 12: Có Phải Đơn Giản Chỉ Là Bữa Tiệc???

*Sáng hôm sau tại trường:

– Sao nhìn cậu bơ phờ thế hả? – nó hỏi Cát Chi khi thấy cô ngồi thẫn thờ vẻ mệt mỏi.

– Hôm qua đang ngủ mà có đứa điên nào hét om sòm làm tớ giật mình, mất ngủ đến sáng luôn…Ooápp,,,,,,,,!- cô ngáp ngắn ngáp dài.

Mặt nó chuyển sắc nhìn sang thấy hắn đang cười. Đúng là nhục nhã quá mà! Cát Chi nói quá hồn nhiên đâu biết rằng đứa điên đó chính là bạn của mình. Nó tức giận nhìn hắn như thể muốn giết hắn bằng ánh mắt. Đúng lúc ấy thì King vào lớp, dĩ nhiên đó là chuyện bình thường nếu anh không xuất hiện một mình không có những cô gái xinh đẹp bên cạnh như hàng ngày. Anh bước vào chỗ cười tươi với Cát Chi:

– Good morning vợ iu!

Câu nói của King khiến Cát Chi tím mặt còn tất cả những ánh mắt đang hiện diện tại nơi đây thì đổ dồn vào chỗ hai người. Khó hiểu hết sức!

– VỢ IU?????? – tất cả không hẹn mà đồng loạt hét lên.

– Ừ thì vợ tớ! – King đưa cái mặt hồn nhên vô số tội của mình nhìn mọi người rồi quay sang quàng vai Cát Chi – Đúng không vợ iu?

Cát Chi tức giận giẫm một phát vào chân King làm anh nổ đom đóm mắt. King nhăn mặt ôm chân làm cả đám cười muốn vỡ bụng.

……………………………………………………………….

“Reng…reng…reng”

Hết giờ học, hắn lấy xe đưa nó và Cát Chi về nhà, King cũng lấy xe mình vọt theo.

*Tại nhà hắn:

– Sao anh ở đây? – Cát Chi khó chịu nhìn King.

– Vào nhà thôi nào! Nhanh lên vợ! – King hí hửng kéo Cát Chi vào nhà.

Vừa tới cửa thì bà quản gia báo lại:

– Thưa cậu chủ có khách!

Hắn gật đầu đi vào nhà. Điều nó nhìn thấy là một người đàn ông trung niên đang ngồi tại phòng khách. Sau lưng ông ta có 5 tên áo đen và nó nhận ra đây không phải là người của hắn. Mặt ai cũng đằng đằng sát khí trông rất giống những sát thủ chuyên nghiệp. King thay đổi 180 độ, gương mặt đang cười đùa bỗng chốc trở nên nghiêm túc gấp trăm lần, miệng không ngừng thúc giục Cát Chi:

– Lên lầu trước đi em!

Cát Chi quên mất mình đang ương bướng, ngoan ngoãn nghe lời King đi lên lầu. Vừa thấy hắn và King, ông ta đã bước đến bắt tay rối rít:

– Chàu cậu Dragon Lee! Cả King nữa! Mọi người khỏe chứ?

Nó nhận thấy nụ cười giả tạo đang hiện diện trên gương mặt người đàn ông ấy, nó có linh cảm xấu. Hắn trở nên lạnh lùng như ngày thường:

– Chẳng hay có việc gì mà đích thân Bang Chủ Thổ Long Bang lại đến đây vậy?

Ông ta đưa cho hắn và King mỗi người một tấm thiệp, duy còn một tấm xin gửi cho Wind:

– Mai là tiệc kỉ niệm 20 năm thành lập công ty của tôi mong cậu sẽ đến!

Ông ta nhìn sang nó rồi hỏi hắn:

– Cô bé xinh quá! Là bạn gái của cậu à?

– Không! Cô ấy là vệ sĩ của tôi! – hắn vẫn không chút cảm xúc.

Nó cúi đầu lễ phép. Ông ta đưa tay bắt tay với nó rất thân thiện:

– Vậy hy vọng gặp lại cô trong buổi tiệc ngày mai! Cô là khách mời vinh dự của tôi đấy! Nhớ tới nhé! – ông ta lại cười.

– Ơ hả..à vâng! – nó không biết đáp sao cho phải nên đánh liều.

Ông ta ra hiệu cho thuộc hạ ra về nhưng trước khi đi lại bắt tay với hắn và King một lần nữa:

– Tôi sẽ chờ cậu vào ngày mai.

– Vâng tôi sẽ đến!

– Nhớ dắt theo cô bé xinh đẹp này nữa. – quay sang King – cả bạn gái của cậu và Trương tiểu thư (ở đây nói Trương Khả Di) bạn gái của Wind nữa nhé!

King lịch sự gật đầu và bóng ông ta khuất dần phía cổng. Hắn nhìn tấm thiệp trên tay rồi nhìn sang nó thấy nó vẫn cứ đứng nhìn theo ông ta.

– Ông ta hấp dẫn đến vậy sao?

– Anh nói điên khùng cái gì vậy? – nó sực tỉnh lại.

– Thế sao nhìn ông ta hoài vậy?

– Tại tôi nhận thấy sự giả tạo ở con người ông ta qua từng cử chỉ lời nói, nhìn cái mặt nham hiểm quá chừng!

– Đúng vậy ông ta luôn gây khó dễ cho Hắc Long Bang! – King nói.

– Tôi nghĩ buổi tiệc ngày mai chắc sẽ có biến đấy! Anh đừng nên đi! – nó chau mày phán xét.

– Không được! Vì danh dự của bang hội tôi không thể vắng mặt! – hắp lập tức phản ứng.

– Nếu đi thì cùng đi! – nó cương quyết.

– Không được! Nguy hiểm lắm! – hắn một mực phản đối.

– Đúng đó Tiểu Vy! Đây không phải là chuyện đùa đâu! – King cũng đồng tình với hắn.

– Em không đùa! Dù gì thì tôi cũng đã kí hợp đồng làm vệ sĩ cho anh rồi! Ông ta mời tôi mà lúc nãy có mặt anh ở đấy chứ bộ! – nó ương bướng.

Hắn và King bó tay vì cãi không lại nó. King đã lỡ để ông ta thấy Cát Chi nên lời đề nghị dắt bạn gái theo chắc đã nằm trong kế hoạch của ông ta. Biết đã bị dồn vào chân tường, bọn hắn không biết làm gì hơn việc chuẩn bị thật cẩn thận. Hắn quyết định căn dặn người làm ba chiếc nhẫn có gắn thiết bị định vị và giả vờ tặng cho tụi nó coi như quà kỉ niệm bảo tụi nó luôn mang theo bên mình. Tụi nó tin ngay và không hề biết mình đã nằm trong tầm kiểm soát của bọn hắn.

…………………………………………………………………………

Cuối cùng rồi cái ngày đó cũng đến. Cả ba đứa tụi nó được chuẩn bị thật kĩ tự đầu tóc cho đến quần áo vì sẽ xuất hiện với tư cách là bạ gái của bọn hắn. Khoát lên mình những bộ váy dạ hội lấp lánh, tụi nó trở nên nổi bật khi đứng bên cạnh bọn hắn, nhất là nó và hắn trông rất xứng đôi. Đâu vào đấy, họ lên 3 chiếc siêu xe và phóng đến buổi tiệc.

Xe ngừng trước cổng công ty lập tức thu hút rất nhiều người và cánh nhà báo. Mấy cô gái đã biết bọn hắn đến nên nháo nhào chạy ra mong được lọt vào mắt xanh của hot boy. Nhưng sự xuất hiện của tụi nó nằm ngoài dự tính khiến mấy cô nàng quê quá độ. Buổi tiệc hội tụ toàn dân có máu mặt nên phe nào cũng đằng đằng sát khí. Bang Chủ Thổ Long Bang tập cổng chào đón:

– Chào những vị khách xinh đẹp! Hân hạnh được đón tiếp!

loading...

Hắn đưa hộp quà trên tay cho ông ta và nói:

– Chúc mừng ông! Mong cho công ty ông tiếp tục phát triển vững mạnh!

– Ồ ồ cám ơn cậu! – ông ta quay sang nhìn nó – rất hân hạnh đón tiếp cô bé xinh đẹp!

Nó gật nhẹ đàu chào lại. Ông ta hồ hở mời bọn hắn vào trong, tất cả bước đi trong những lời xì xầm:

– Có đơn giản là vệ sĩ không đây?

– Ờ khoát tay thân mật thế cơ mà!

– Bang Chủ Hắc Long Bang mà biết yêu sao? Chuyện lạ!

– Ôi! Thật ganh tị với những cô bé đó!

Hắn một tay bỏ vào túi quần tay còn lại thân mật quàng eo nó đi vào. Đến một góc, hắn bảo:

– Bọn em đứng đây nhé! Bọn anh đi chào hỏi một lát.

Bọn hắn bỏ đi. Nó thấy có vẻ hắn quan hệ rất rộng rãi, hết người này bắt tay rồi đến người kia chào hỏi. Từ già đến trẻ ai cũng cúi đầu trước hắn, trông hắn rất có uy quyền. Nó dõi theo từng nhất cử nhất động của hắn, đơn giản vì nó sợ hắn gặp nguy hiểm. Về phần hắn đang nói chuyện thì điện thoại báo có tin nhắn, hắn đọc xong thì mặt cũng biến sắc và rời đi. Nó nhận ra điều bất ổn lập tức bước theo hắn. Nội dung tin nhắn hắn nhận được:

“Chào Bang Chủ Hắc Long Bang! Rất hân hạnh được đón tiếp mày tại bữa tiệc hôm nay. Con bé đi với mầy xinh quá nhỉ? Nếu không muốn tao đụng vào nó thì đến đây ngay đi! À tao còn một trò chơi muốn chơi với mầy đấy! Người giết ba mẹ mầy năm xưa mầy vẫn còn hứng thú muốn biết chứ?”

Sát Thủ Giấu Mặt

Hắn càng đi càng nhanh, bước chân gấp gáp và trong lòng nóng như lửa đốt. Hắn nghĩ đến cái chết của ba mẹ, rồi lại nghĩ đến nó. Đúng là hiện giờ nó đang gặp nguy hiểm! Phải đến đó. càng nhanh càng tốt! Hắn vẫn không hề hay biết là nó bám theo mình.

Hắn đạp một phát làm cánh cửa nhà kho rộng lớn bật tung ra. Hắn quát lớn:

– MAU RA ĐÂY!!!

Một tên mang mặt nạ bí ẩn từ trong bước ra, hắn nở nụ cười để trông đáng ghét vô cùng. Nó nhớ mang máng là đã gặp nụ cười này ở đâu rồi nhưng không nhớ ra.

“Cạch…cạch”

Cả hai lên đạn cùng lúc và chĩa họng súng vào đầu nhau. Hắn vẫn lạnh lùng, sự lạnh lùng đáng sợ:

– Mầy muốn gì?

– Muốn mầy chết đấy có được không?

– Tao không đùa! Dường như mầy làm bị thương người của tao ở bến cảng!

– Đúng vậy!

Cả hai vẫn chĩa súng vào nhau, nhà kho bỗng trở nên yên ắng đến đáng sợ. Tên sát thủ lên tiếng:

– Cứ thế này mãi sao? Mỏi tay rồi đấy!

– Mầy biết ai giết ba mẹ tao đúng không?

– Tao sẽ nói cho mầy biết trước khi mầy sắp tắt thở! Yên tâm! Đấu tay đôi đi!

Cả hai đặt súng xuống nền đất rồi lao vào nhau. Trận đấu không cân sức bắt đầu diễn ra. Cả hai bất phân thắng bại. Thời gian trôi qua, tên sát thủ có vẻ đuối sức nhưng bất ngờ rút ra một cây dao và chém vào tay hắn. Nhân cơ hội tên sát thủ đá hắn té xuống đất và chạy nhanh về phía cây súng. Họng súng chĩa về phía hắn và tên sát thủ bóp cò.

“Đoàng”

“Phịch”

Tiếng người té xuống đất. Hắn mở mắt. Bóng dáng quen thuộc đang nằm trên đất ngay trước mặt hắn. Đỡ nó dựa vào người mình, hắn không kiềm chế được mà quát lên:

– CÔ LÀM GÌ VẬY HẢ?

– Vì…tôi…là vệ…sĩ của …anh …mà! May..mà anh…không sao! – nó cười nhẹ rồi bất tỉnh.

Chiếc váy dạ hội trắng nhuốm đầy máu, viên đạn ghim vào bả vai từ phía sau. Wind cùng một nhóm người chạy đến chỗ của hắn, King đuổi theo tên sát thủ. Hắn quát:

– CHO NGƯỜI MANG XE ĐẾN ĐÂY NHANH LÊN!!!!!!!!!!!!

Cả bọn hoảng sợ răm rắp làm theo. Hắn bế nó lên xe và luôn miệng gọi tên nó:

– Tiểu Vy! Tiểu Vy! Tỉnh lại mau!

Hắn đau. Hắn đau trong lòng. Mặc cho vết thương trên tay mình đang rỉ máu hắn cố ôm nó thật chặt. Hắn sợ nó sẽ biến mất. Hắn lo sợ dính dáng đến cảnh sát nên gọi bác sĩ riêng đến nhà phẫu thuật gấp. Khả Di và Cát Chi lo sợ nên khóc rấm rứt. Còn hắn cứ ngôi cúi gằm mặt hai tay đan vào nhau. Cái cảm giác sắp mất đi một cái gì đó quan trọng bắt đầu xâm nhập tâm trí hắn. Trong đầu hắn bây giờ không còn suy nghĩ được gì ngoài việc mong nó được sống. Tim hắn như thắt nghẹn lại khi nhìn nó vì hắn mà chịu đau đớn. Wind vỗ vai hắn:

– Không sao đâu mà!

Hắn nở nụ cười nhạt với Wind mà không nói gì.

………………………………………

3 tiếng trôi qua…

Ông bác sĩ bước ra, hắn vội chạy đến:

– Cô ấy sao rồi?

– Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm, vài tiếng nữa sẽ tỉnh.

Hắn bật tung cửa phòng thấy nó đang nằm trên giường, gương mặt trắng bệch, đôi môi tái đi còn mắt thì nhắm nghiền. Cát Chi và Khả Di cũng định vào nhưng bị Wind ngăn lại:

– Có lẽ chúng ta không nên vào!

Bốn bọn họ trở về phòng. Hắn ngồi xuống cái ghế cạnh giường nắm tay nó thủ thỉ:

– Em mau tỉnh lại đi đồ ngốc! Em sẽ biết tay tôi!

Nếu như là hàng ngày thì nó đã gây nhau tóe lửa với hắn rồi nhưng hôm nay thì khác. Nó nằm đó không dáp lại hắn một lời. Lòng hắn đau thắt, có thể là hắn đã yêu nó rồi. Nó đã vì hắn nên mới bị như thế này, hắn tự nhủ bới lòng sẽ bảo vệ nó đến hết cuộc đời này. Không để nó chịu thêm bất cứ nguy hiểm nào nữa. Nhất định là như thế!!!

Mục lục
loading...