Menu

ÁNH SÁNG THÀNH PHỐ-Chương 23


Ánh Sáng Thành Phố


Tác giả: Lôi Mễ


Chương 23: Yêu Nhất (1)

Trong phòng làm việc khoa y tế bệnh viện nhân dân thành phố vô cùng náo nhiệt. Trưởng khoa y tế ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn một đám người trước mặt. Những người này tự động chia làm hai phe, một phe nói năng kịch liệt, nhao nhao ồn ào, một phe khác thì mềm mỏng nói lời nhỏ nhẹ, khổ sở cầu khẩn. Ghế dài bên cạnh, y tá Nam và Liêu Á Phàm ngồi song song. Mặt y tá Nam vẫn còn vệt nước mắt, thỉnh thoảng dùng giấy ăn lau đôi mắt sưng đỏ, thỉnh thoảng trong trò hài trước mặt chêm vào mấy câu. Liêu Á Phàm thì hầm hừ tức giận nhìn trưởng khoa y tế, mỗi khi y tá Nam mở miệng, cô sẽ xông lên nói giúp.

Trưởng khoa y tế rất nhanh đã mất hết kiên nhẫn, chỉ vào Liêu Á Phàm quát: “Cô nề nếp chút cho tôi, vấn đề của chính cô còn chưa rõ ràng, thêm loạn cái gì!”

Liêu Á Phàm đứng phắt dậy, vừa muốn cãi lại thì nhìn thấy Dương Mẫn mang theo Phương Mộc đi vào khoa y tế. Cô lập tức ngồi xuống, quay phắt đầu sang, mím chặt miệng không nói.

Phương Mộc nhìn cảnh lộn xộn trước mắt, không nhịn được cáu kỉnh trong lòng, âm u nghiêm mặt hỏi Liêu Á Phàm: “Con đã làm gì?”

Liêu Á Phàm liếc mắt nhìn Phương Mộc, lại quật cường nghiêng đầu đi, không nói được một lời.

Trưởng khoa y tế nhìn Phương Mộc, hỏi: “Anh là thế nào với Liêu Á Phàm?”

“Tôi là . . . . . .” Phương Mộc phun ra nuốt vào nửa ngày, “Con bé đã làm gì vậy?”

“Có một người nhà bệnh nhân khiếu nại,” Trưởng khoa y tế trừng mắt liếc Liêu Á Phàm một cái, “Nói Liêu Á Phàm cố ý ngược đãi người bệnh nọ.”

“Tôi không có!” Liêu Á Phàm nhảy dựng lên, sắc mặt trướng đến đỏ bừng, “Chính cô ta từ trên giường té xuống!”

“Người ta là một người thực vật, động đậy cũng không động đậy được, còn có thể tự mình té xuống?”

“Tôi không có nói láo!” Liêu Á Phàm chỉ tay vào y tá Nam, “Tôi khi ấy ở trong hành lang giúp chị Nam mà, không tin cứ hỏi chị ấy”!

Vẻ mặt y tá Nam khó xử, vừa không khẳng định, cũng không phủ định, chỉ nhỏ giọng nói: “Vẫn nên kiểm tra lại một chút. . . . . . .”

“Chị Nam?” Liêu Á Phàm vừa kinh ngạc vừa tức giận, “Chị biết rất rõ ràng lúc ấy tôi đang giúp chị. . . . . .”

“Con câm miệng lại cho chú!” Trong lòng Phương Mộc càng thêm bực bội, chỉ vào Liêu Á Phàm quát. Mắt thấy trưởng khoa y tế bị một nhóm người khác dây dưa khó thể thoát thân, Phương Mộc xoay người hỏi Dương Mẫn chuyện gì xảy ra.

Dương Mẫn nhìn Liêu Á Phàm, vẻ mặt cũng có chút phức tạp.

“Sáng nay, có một người nhà của bệnh nhân Ngụy Nguy khiếu nại cô bé, nói cô bé đẩy người bệnh ngã trên mặt đất, trán đều trầy xước cả.”

“Ngụy Nguy?” Mặt Phương Mộc bỗng chốc trừng lớn, tựa hồ như thoáng cái đã hiểu được đầu đuôi sự tình. Anh vừa vội vừa tức, khom lưng kề sát vào Liêu Á Phàm, nhấn từng chữ nói: “Tôi không phải đã nói không được trêu chọc vào Giang Á sao?!”

“Con không có!” Liêu Á Phàm có chút hoảng sợ nhìn Phương Mộc, thân thể rụt lui về phía sau, “Sao chú không tin con. . . . . .”

“Con còn dám nói xạo!” Phương Mộc hoàn toàn phát hỏa, đưa tay bắt lấy áo Liêu Á Phàm, “Con để chú nhẹ lòng một chút được không!”

Ánh mắt Liêu Á Phàm từ hoảng sợ biến thành phẫn nộ, rồi đến tuyệt vọng, cô đẩy tay Phương Mộc ra, cũng không quay đầu lại mà ra khỏi khoa y tế.

Dương Mẫn hô gọi Á Phàm, cô cũng không đáp lại, đảo mắt đã biến mất ở cửa. Dương Mẫn dậm chân một cái, xoay người nói với Phương Mộc: “Cậu ngồi đây trước, tôi đi khuyên nhủ cô bé.” Dứt lời liền một mạch chạy theo.

Phương Mộc đặt mông ngồi trên ghế, trong lòng vẫn còn tức giận khó nén. Tình hình của trưởng khoa y tế bên này lại dần dần lắng lại. Nghe ra, có một người bệnh vẫn theo dõi quay trộm y tá Nam, bị bắt tại chỗ. Bệnh viện dự định đưa gã đến sở cảnh sát, dẫn tới bất mãn và dây dưa của người nhà bệnh nhân.

“Cứ như vậy đi,” Trưởng khoa y tế hiển nhiên đã mất hết kiên nhẫn, “Nếu trong video quay trộm của anh ta không hề có nội dung xấu, hết thảy đều có thể thương lượng; Nếu liên quan đến nội dung riêng tư cá nhân, y tá Nam, cô sẽ được quyền quyết định xử lý thế nào, được chứ?”

Y tá Nam gật đầu.

“Tốt lắm, mọi người đều ra ngoài cả đi. Y tá Nam, cô xem băng ghi hình, sau khi có kết luận thì cho chúng tôi biết.” Trưởng khoa y tế đem người nhà bệnh nhân xua hết ra cửa, sau đó nhìn Phương Mộc, “Về phần cậu. . . . . . Cậu đợi trước một lát, tôi đi điều tra một chút rồi sẽ quyết định xử lý Liêu Á Phàm thế nào.”

Phương Mộc bất đắc dĩ, nói câu đã làm phiền rồi rầu rĩ ngồi trên ghế dài.

Y tá Nam lau nước mắt, ngồi vào sau bàn làm việc bắt đầu xem xét băng ghi hình. Trước khi khởi động máy quay, cô nhìn thoáng qua Phương Mộc. Phương Mộc không lên tiếng, đến nơi xa hơn ngồi xuống.

Bên trong trở về an tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng vang rất nhỏ truyền ra trong máy quay. Y tá Nam hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm màn hình, sợ rò rỉ ra hình ảnh gì đó khiến kẻ khác khó xử.

Phương Mộc khoanh tay ngồi trong góc, đột nhiên rất muốn hút thuốc, vừa lấy ra hộp thuốc lá, ý thức được mình đang trong bệnh viện, lại nặng nề nhét trở về.

Hành động ngu xuẩn của Liêu Á Phàm khiến cho Phương Mộc vô cùng phẫn nộ. Thứ nhất, anh không chút nghi ngờ Liêu Á Phàm từng có ý thương tổn Ngụy Nguy, đối với một cô gái lỗ mãng lại táo bạo như vậy mà nói, vì thay Nhị Bảo vô tội trút giận, chuyện gì cô bé cũng có thể làm ra được. Song, thương tổn Nhị Bảo chính là Giang Á, đem tức giận trút lên người Ngụy Nguy là hành vi vô cùng thấp hèn, cũng là việc Phương Mộc không thể chấp nhận được. Thứ hai, Giang Á là một người cực kỳ nguy hiểm, mà tâm trả thù lại rất mạnh, nếu hắn có thể giết chết bác sĩ điều trị Ngụy Nguy thành người thực vật, còn tiên thi nhiều lần, cuối cùng chém đầu, thương tổn Ngụy Nguy không hề có năng lực phản kháng, đồng dạng sẽ dẫn phát động cơ trả thù của hắn. Phương Mộc bảo Liêu Á Phàm đừng trêu chọc Giang Á, phần nhiều là vì bảo vệ cô bé.

Thế nhưng, Liêu Á Phàm sao lại không nghe lời như vậy chứ?

Phương Mộc đang sinh hờn dỗi, đột nhiên nghe được y tá Nam phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

Phương Mộc theo tiếng nhìn lại, thì thấy y tá Nam kinh ngạc nhìn màn hình video, trong miệng thì thào nói: “Việc này. . . . . Việc này không có khả năng. . . . . .”

Anh tưởng rằng y tá Nam thấy được chút hình ảnh riêng tư, vừa muốn đứng dậy rời đi, y tá Nam lại ngẩng đầu lên nhìn Phương Mộc, thần tình khiếp sợ.

“Phương cảnh quan. . . . . . Đây. . . . . . ” Một tay cô chỉ vào hình ảnh video, “Là tôi nhìn lầm rồi sao?”

Tâm trạng Phương Mộc kỳ quái, bước sang nhìn màn hình camera tinh thể lỏng. Trong hình ảnh là hành lang bệnh viên, thời gian hiển thị là vào 0h23′ ngày nào đó. Bên trái hình ảnh là bàn y tế, bên phải là vài cánh cửa phòng bệnh đóng chặt. Từ vị trí đó đến xem, lúc ấy người quay phim đặt camera trên ghế dài của hành lang.

“Làm sao vậy?” Phương Mộc nhìn vài giây, không phát hiện có gì dị thường, “Chỗ nào lạ?”

“Anh chờ một chút.” Y tá Nam đã phục hồi lại tinh thần, vội vàng không ngừng tua ngược băng ghi hình về, thời gian biến thành 0h21′. Trên hình ảnh vẫn không có biến hóa gì rõ ràng, vẫn đang là bàn y tế và hành lang không một bóng người. Bởi vì quay phim vào ban đêm, hình ảnh có vẻ u ám, nhưng vẫn giữ được góc độ đẹp rõ ràng. Theo thời gian từng giây trôi qua hiển thị ở góc phải, tim Phương Mộc dần dần đập nhanh hơn.

Y tá Nam đã nhìn thấy gì?

31 giây trôi qua, trên hình ảnh đột nhiên xảy ra biến hóa.

Một cánh cửa phòng bệnh đóng chặt trong đó được mở ra. Sau đó, đầu tiên là một bàn tay thô gầy lộ ra, rất nhanh, nửa thân người xuất hiện bên cạnh cửa.

Một cô gái nhìn nhìn vào trong hành lang, tựa hồ đang xem xét có người qua lại hay không. Sau khi xác định không có ai khác, ả xoay người đóng kín cửa phòng, loạng choạng đi về hướng một đầu khác của hành lang. Động tác của ả cứng nhắc, máy móc, phảng phất như tùy thời sẽ ngã sấp xuống. Trong hành lang bệnh viện ban khuya, cô gái phảng phất như cô hồn phiêu đãng, rất nhanh liền biến mất giữa màn hình.

Phương Mộc cảm thấy huyết dịch toàn thân đều đông lại.

Phòng bệnh cô gái kia đi ra, chính là phòng số 219.

Ước chừng sau khi sửng sốt vài giây, Phương Mộc nhảy dựng lên, mở máy quay ra, lấy băng ghi hình trong đó cho vào trong túi áo, không kịp giải thích với y tá Nam đang đầy kinh ngạc, nhanh chóng lao ra khỏi khoa y tế.

Ngụy Nguy căn bản không phải người thực vật!

Người bồi dưỡng Giang Á thành Tôn Phổ thứ hai, lưu lại mã hóa án kiện ở hiện trường, chính là ả!

Phương Mộc một đường chạy như điên đến tầng hai khu nằm viện, đứng trước cửa phòng bệnh 219, anh thoáng bình ổn lại hô hấp, đưa tay đẩy ra cửa phòng.

Giang Á cũng không có trong phòng bệnh, Ngụy Nguy nghiêng người nằm trên giường bệnh, mặt hướng vách tường, chỉ để lại mái tóc dài rối tung sole không đồng đều ra bên ngoài chăn.

Phương Mộc đứng dựa cửa, lớn tiếng quát: “Ngụy Nguy, đứng lên!”

Ngụy Nguy không hề có động tĩnh gì, vẫn không nhúc nhích nằm trên giường.

“Đừng giả bộ nữa.” Phương Mộc chậm rãi tiến đến, tùy thời đề phòng ả vùng dậy đả thương người, “Tôi biết cô tỉnh.”

Ngụy Nguy vẫn không chút đáp lại, thân hình yên tĩnh nằm đó thậm chí ngay cả hơi thở phập phồng cũng không có.

Phương Mộc mất hết kiên nhẫn, tiến lên nhấc chăn trên người ả. Vừa hất lên, cả người đều sững sờ.

Dưới chăn là mấy cái gối, mà đầu tóc dài kia chỉ là tóc giả mà thôi.

Ngụy Nguy không thấy đâu nữa.

Phương Mộc mắng một câu, vọt tới bên cửa sổ hướng dưới nhìn quanh. Lúc này đã gần 7h tối, dưới lầu khu nằm viện vẫn như trước người đến kẻ đi, Phương Mộc quét mắt qua lại vài lần, nơi nào còn bóng dáng Ngụy Nguy?

Phương Mộc suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra bấm số gọi cho Dương Học Vũ, dặn dò anh ta lập tức điều tra bối cảnh của Ngụy Nguy, đồng thời truy lùng tăm tích của ả. Giao phó xong xuôi, anh lại bấm gọi cho Thai Vĩ, mới vừa nối máy, Phương Mộc liền trực tiếp hỏi: “Lần trước bảo anh xác minh thân phận của nam thi không đầu, có tiến triển chưa?”

“Anh hiện tại nào có thông tin để điều tra vụ án kia? Vẫn đang giải quyết trước chuyện này của cậu đây.” Thanh âm Thai Vĩ rất vội vàng, “Anh đang muốn tìm cậu, hai ngày này anh bảo đồng sự ở thành phố J tra xét một chút về Tôn Phổ, có vài phát hiện.”

“Phát hiện gì?”

“Tôn Phổ là con trai độc nhất, cha chết sớm, người mẹ năm thứ hai sau khi hắn chết đã qua đời. Bất quá, căn cứ theo tình hình đồng sự Tôn Phổ cho biết, bọn anh phát hiện hắn có một người bạn gái kết giao đã rất nhiều năm. . . . . .”

“Có phải họ Ngụy hay không?”

“A, làm sao cậu biết?” Thai Vĩ có chút kinh ngạc, “Bất quá, tên đầy đủ của cô ta không tra được. Tôn Phổ chết đi, tro cốt vẫn gửi ở nhà tang lễ Tức Viên của thành phố J, vào năm 2006, có người lấy danh nghĩa thân thích của Tôn Phổ, đã đem tro cốt của hắn chuyển đi.”

“Chuyển tới đâu?”

“Còn chưa tra được. Bất quá, có chuyện anh cảm thấy phải nói cho cậu biết. . . . . .” Thai Vỹ dừng một chút, “Hôm nay là ngày 13 tháng 11 âm lịch, là sinh nhật của Tôn Phổ.”

Ngày 13 tháng 11 âm lịch, tiết khí: Đại tuyết.

Trí tuệ của cổ nhân không thể lường được, bậc hiền triết đã khuất mấy nghìn năm trước đã nghiên cứu khí hậu thay đổi khó dò đến rõ ràng. Ngày nay mấy ngàn năm sau, bầu trời thành thị nằm ở phương bắc này đã mây đen quầng vũ thế này, bông tuyết tản mát chậm rãi rơi xuống.

Gọi là vận mệnh, có như tiết khi này hay không, bất luận năm tháng biến ảo thế nào, nên tới, nhất định sẽ tới?

Xe jeep chạy băng băng trên đường quốc lộ ở ngoại ô, phía trước hiển thị trên một cột mốc đường, nghĩa trang duy nhất của thành phố C —— Nghĩa trang Long Phong còn hơn 1.7km nữa.

Ngụy Nguy trường kỳ sinh sống tại thành phố C, nếu như ả đem tro cốt Tôn Phổ từ thành phố J chuyển tới, khả năng lớn nhất chính là một lần nữa an táng trong nghĩa trang Long Phong. Hôm nay là sinh nhật của Tôn Phổ, Ngụy Nguy có lẽ sẽ xuất hiện ở đó.

Nghĩa trang Long Phong trong bóng đêm hoàn toàn yên tĩnh. Phương Mộc đem xe đậu trong bãi đỗ xe trống rỗng, đi thẳng tới phòng quản lý nghĩa trang. Gõ cửa hồi lâu, một người trông coi say khướt mới ra mở cửa. Phương Mộc trực tiếp đưa ra yêu cầu muốn xem tư liệu mộ vị, người trông coi lại nói chìa khóa để mở kho dữ liệu không có trong tay mình, cần kiểm tra, chỉ có thể để sáng mai trở lại.

“Hơn nữa, ai mà vào tối khuya thế này đến nghĩa trang tìm mộ vị chứ?”

Phương Mộc bất đắc dĩ, lại hỏi những ngôi mộ mới xây sau năm 2006, người trông coi chỉ chỉ một vùng núi nhỏ phía bên phải, rồi trốn vào trong tiếp tục uống rượu.

Nghĩa trang Long Phong dựa vào núi mà xây, chân núi là phòng quản lý, bãi đỗ xe, chỗ hỏa táng và phòng cáo biệt, quần thể mộ thì an trí giữa sườn núi. Phương Mộc xuyên qua bãi đỗ xe, vội vã vòng qua trước dãy bậc hình vành khuyên trước phòng cáo biệt. Lúc này, cửa sổ đại sảnh phòng cáo biệt đóng chặt, một mảnh đen nhánh, trên con đường trước cửa còn một ít tiền giấy chưa kịp quét dọn, giẫm lên sào sạt vang hưởng.

Sắc đêm dần nồng đậm, tiếng gió đột ngột nổi lên.

Đi tới chân núi, Phương Mộc thoáng nghỉ tạm một chút, rồi dọc theo con đường mòn trải đá granite bước lên. Đi tới trước dãy mộ bia đầu tiên, Phương Mộc dùng đèn pin cường quang trong tay chiếu lên mộ bia, nhìn thấy chữ khắc phía trên vẫn rõ ràng như trước, màu nước sơn giữa rãnh vẫn không hề phai nhạt, thầm nghĩ chỉ dẫn của người trông coi quả nhiên không sai. Vì vậy liền kiên nhẫn bắt đầu xem xét từng dãy.

Lúc này, vào thời tiết này, không có khả năng có người đến bái tế cố nhân. Cho nên, trong khu mộ này một mảnh tĩnh mịch, nửa ngọn đèn dầu cũng nhìn không thấy. Duy nhất có thể tạo được tác dụng chiếu sáng, chỉ có đèn pin cường quang trong tay Phương Mộc. Song, Phương Mộc không chút nào dám xem thường, bởi vì Ngụy Nguy rất có khả năng sẽ trốn ở đây.

Tôn Phổ từng có một người bạn gái, Phương Mộc mặc dù không lập tức nghĩ ra, nhưng sau khi biết được cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm. Chín năm trước, khi Phương Mộc đang điều tra án mạng liên hoàn đại học J, từng nhiều lần đến phòng tư liệu của thư viện tra tìm đầu mối. Có lần, khi ở trong hành lang chờ phòng tư liệu mở cửa, Phương Mộc nghe được thanh âm Tôn Phổ cùng một người khác nói chuyện điện thoại. Mặc dù anh đã không còn nhớ rõ nội dung trò chuyện lúc ấy, nhưng bằng trực giác, Phương Mộc cũng nhận thấy được Tôn Phổ đang hướng đối phương giải thích gì đó. Hiện tại nhớ tới, có thể làm cho Tôn Phổ vội vàng tự chứng minh mình trong sạch như thế, hẳn chính là bạn gái của hắn. Về phần cái tên Ngụy Nguy này, Phương Mộc khẳng định 9 năm trước mình từng nghe được. Lần đầu tiên Phương Mộc ở trong phòng bệnh nhìn thấy Ngụy Nguy, lại lầm tưởng cảm giác giống như đã từng quen biết này đến từ chính cái tên của nhà văn cùng tên kia.

Hết thảy nhìn như trùng hợp, lại càng như là định mệnh đã an bài.

Đèn pin cường quang trong màn đêm một mảnh đen nghịt thải ra quang mang trắng bệch, những bức ảnh và tên được cột sáng này chiếu đến đều phản xạ ra đủ loại tư thái quỷ dị. Trong ánh đèn loang lổ, những khuôn mặt đọng lại trên mộ bia phảng phất như sinh động hẳn lên, tựa hồ đang trách cứ kẻ xâm nhập quấy rầy một đêm mộng yên ắng này.

Tốc độ tra tìm của Phương Mộc rất nhanh, hơn 10 phút sau, ba hàng mộ bia đầu đã kiểm tra xong, không phát hiện mộ bia của Tôn Phổ. Anh đang đứng trên đường lát gạch trước dãy mộ bia thứ tư, đèn pin trong tay như trước bắn quét trên vài mộ bia, không có phát hiện dấu chân và mồi lửa chưa tắt, lúc này mới cẩn thận đến gần xem xét.

Vừa xem xét mấy mộ bia, Phương Mộc liền ý thức được nơi này mình đã từng tới. Anh đứng tại chỗ, lẩm nhẩm đếm vài cái, khi đi qua lần nữa, quả thật thấy được mộ bia của thầy Chu. Anh không dừng lại thời gian dài, sau khi vội vàng vái một cái liền tiếp tục xem xét.

Trong dãy thứ tư không có mộ bia của Tôn Phổ.

Trong dãy thứ năm, Phương Mộc tra tìm với tốc độ nhanh hơn. Một loạt những cái tên và khuôn mặt xa lạ trong cột sáng của đèn pin cường quang lần lượt lóe qua. Dãy mộ bia cao thấp chằng chịt này phảng phất như một loạt vong linh sắp hàng chờ phỏng vấn, cúi đầu đứng trang nghiêm, chỉ dùng khóe mắt nhìn trộm người đàn ông cùng bọn họ cách biệt ở hai thế giới này, tựa hồ đang than thở cái chết của mình, ghen ghét sự sống của anh.

Loại cảm giác này khiến cho Phương Mộc rất không thoải mái, song anh không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cắn răng tiếp tục đi. Song, càng đi về phía trước, loại cảm giác tâm hoảng ý loạn này lại càng mãnh liệt. Tựa hồ khí tức của những vong linh này đã kết thành một tấm lưới thật lớn, vững vàng vây anh bên trong, khó có thể chạy thoát.

Phương Mộc dừng bước, ép buộc mình tỉnh táo lại, rồi hít sâu vài cái. Liền theo sau đó, anh mở to hai mắt tiếp tục xem xét mộ bia bên cạnh, vừa đi vừa nhỏ giọng niệm ra họ tên người chết, dựa vào đó dời đi lực chú ý của mình.

Lúc đi nhanh tới dãy mộ bia cuối cùng này, lại một cái tên quen thuộc nhảy vào tầm mắt của anh: Dương Cẩm Trình. Cơ hồ cùng lúc, ba chữ kia đã từ trong miệng Phương Mộc nhẹ nhàng phun ra.

Anh kinh ngạc nhìn mộ bia, trong bức ảnh, Dương Cẩm Trình thân mặc tây trang, thắt cà vạt, người đàn ông tự tin ngạo mạn, tự cho mình là thần kia trông rất sống động.

Phương Mộc quay đầu, nhìn chằm chằm vài dãy mộ bia đứng trang nghiêm phía sau. Chúng nó chỉnh tề sắp hàng, đang yên lặng nhìn lại anh.

Ở chỗ này, còn có người nào từng xuất hiện trong cuộc đời mình không?

Phương Mộc thoáng cái đã quên hết dự tính ban đầu đi tới nghĩa trang Long Phong này, giữa những mộ bia chầm chậm chạy, vừa chạy vừa dùng đèn pin cường quang bắn quét những mộ bia này.

Lỗ Húc. Đàm Kỷ. Khương Đức Tiên. Hoàng Nhuận Hoa. Hình Chí Sâm. Đinh Thụ Thành. Lương Tứ Hải. Lương Trạch Hạo. Kim Vĩnh Dụ. . . . . .

Rất nhanh, Phương Mộc đã không chạy nổi nữa, dựa lưng vào trên một mộ bia ngụm lớn thở hổn hển. Cảm giác mát lạnh của đá cẩm thạch rất nhanh đã xuyên thấu qua quần áo truyền vào người anh, anh không chút nào phát hiện ra, tựa hồ cả người đều đã đông lạnh thành một khối băng.

Những người này, có người là chiến hữu, có người là cừu địch.

Các người đã rơi vào luân hồi, còn tôi, vẫn ở nơi này đau khổ tranh đấu.

Chết, chưa chắc là giải thoát, sống, lại nhất định là sự hành hạ. Song, sự sinh tồn của vài người chính là để ngăn cản những cái chết còn thảm thiết hơn.

Phương Mộc đứng thẳng dậy, nhìn những mộ bia đứng lặng trong bóng đêm này. Những thứ thuộc về bọn họ, trong bóng tối lần lượt hiển hiện lên từng chút một.

Một ngày nào đó, tôi sẽ gia nhập vào hàng ngũ của các người, nhưng không phải bây giờ. Đêm nay, vô luận bạn từng là chiến hữu của tôi, hay cừu địch, xin đều trợ giúp cho tôi.

Phương Mộc dần dần bình tĩnh trở lại, anh lau mồ hôi trên trán, nâng mắt nhìn thẳng, cảm thấy áo lót đã hoàn toàn ướt đẫm, dán trên người xúc cảm băng lãnh. Anh rời khỏi mộ bia vẫn dựa vào, xoay người tiện tay dùng đèn pin cường quang quét qua tên họ của chủ mộ.

Cường quang trắng bệch chợt lóe qua, ánh mắt Phương Mộc thoáng cái trừng lớn.

Khuôn mặt khảm trên đỉnh mộ nọ, chính là của Phương Mộc.

Huyết dịch vừa mới bắt đầu lưu động trong nháy mắt lại bị đông cứng. Phương Mộc kinh ngạc nhìn chính mình trên mộ bia kia, đại não trống rỗng.

Tôi, đã chết rồi sao, hay là trong lòng cô đã chết?

Tại sao cô hận tôi đến mức này, đến nỗi dùng phương thức này nguyền rủa tôi?

Chẳng lẽ, cô muốn tôi khi còn sống cho đến lúc chết đi cũng không được an bình? Chẳng lẽ, cô. . . . . .

Phương Mộc cấp tốc xoay người, quả thật, đối diện khối mộ bia này, chính là mộ bia của Tôn Phổ.

Anh lùi ra sau hai bước, lập tức ý thức được chỗ bất đồng của hai mộ bia này —— Mộ bia của mình nếu so với Tôn Phổ ước chừng thấp hơn 10cm.

Khom người tạ tội.

Phương Mộc đột nhiên nở nụ cười, mà tiếng cười lại càng lúc càng lớn, cười mãi không ngừng đến mức loạng choạng, cuối cùng dựa vào trên mộ bia của chính mình mới đứng vững được.

Sau vài giây, tiếng cười đột ngột dừng lại. Anh ngẩng khuôn mặt vẫn giữ lại một tia cười kia lên, biểu cảm lại trở nên dữ tợn hung ác. Bông tuyết tung bay rơi vào trên trán anh, nhưng không hề hòa tan, tựa hồ nhiệt độ cơ thể sớm đã tụt xuống điểm đóng băng.

“Ra đi, tôi biết cô ở đây.” Phương Mộc rũ tay xuống, cột sáng của đèn pin cường quang tụ lại bên chân, hình thành một điểm sáng bắt mắt.

Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, chỉ có gió lạnh càng ngày càng mạnh xuyên qua nhánh cây tùng bách, phảng phất như có người đang kêu thét khóc gào giữa không trung.

“Tôi biết cô muốn làm gì.” Phương Mộc móc hộp thuốc lá ra, châm một điếu, hít sâu một hơi lại chậm rãi phun ra, “Lưu lại hiện trường giết người của Giang Á những mã hóa hồ sơ vụ án đã tiêu hủy này —— Cô muốn nói cho mọi người biết rằng hết thảy những thứ liên quan đến Tôn Phổ đều không thể triệt tiêu đúng không?”

Khói thuốc màu lam nhạt lượn lờ bay lên, lại bị một trận cuồng phong nhanh chóng đánh tan, đảo mắt đã biến mất vô tung.

“Hắn không đáng để cô làm như vậy. Hắn từ đầu đến cuối là một tên cặn bã, kẻ hèn nhát, hẹp hòi điên cuồng tự đại.” Phương Mộc tựa hồ đã hoàn toàn quên mất hoàn cảnh xung quanh mình, như trước quay về mảnh hư không trước mặt mà nói, ngữ khí bình tĩnh, nhưng lại vô cùng kiên quyết, “Tôi có thể khẳng định mà nói cho cô biết, trong những ác ma mà tôi đích thân bắt được, hắn là tên kém cỏi nhất. Hắn chỉ biết bắt chước, vì phục chế lại tội ác của người khác một cách hoàn mỹ, hắn thậm chí còn cưỡng hiếp một bé gái vô tội —— Thân là bạn gái của hắn, cô không cảm thấy buồn nôn sao?”

Tình cờ, bông tuyết càng lúc càng lớn hơn, giữa trời bay lượn cực giống từng tờ tiền giấy đưa tang.

“Cô chọn mộ bia cho tôi không tồi, rắn chắc, kiên cố. Chờ tôi chết rồi, hy vọng được táng ở đây.” Phương Mộc dùng đèn pin cường quang gõ gõ mộ bia dưới thân, thanh âm thanh thúy giữa đêm tuyết hết sức vang dội, “Nhưng cô đừng trông mong tôi sẽ tạ tội với hắn. Hắn không xứng. Dù có đến thế giới kia, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho hắn đâu.”

Phương Mộc ném đầu lọc thuốc trong tay xuống, đột nhiên nâng cao giọng: “Cô biết không? Tôi trong ba mươi mấy năm này, chuyện thống khoái nhất mà tôi đã làm, chính là ở trên đầu hắn mở một cái lỗ!”

Lời còn chưa dứt, Phương Mộc chợt nghe sau đầu truyền đến một trận tiếng gió.

Phương Mộc vô thức cúi đầu, lập tức cảm giác được đỉnh đầu có một vật nặng xẹt qua. Mặc dù động tác của anh rất nhanh, phía trên não phải vẫn bị vật cứng cứng rắn rắn quét đến.

Không cảm thấy đau, chẳng qua đại não trong nháy mắt một mảnh chết lặng, phảng phất như đầu óc bị chấn thành một nồi cháo loãng. Cơ hồ là bản năng, Phương Mộc lảo đảo một chút, cấp tốc xoay người, dùng đèn pin cường quang chiếu về phía sau.

Kẻ tập kích bị chiếu trúng mắt, tầm mắt bị nhiễu, vật thể dạng côn giơ lên cao vung lung tung về phía trước, xẹt qua sát chóp mũi của Phương Mộc, nặng nề nện trên mộ bia bên cạnh.

Đồng thời, cả người ả cũng lộ ra dưới đèn pin cường quang. Mặc dù ả lập tức ẩn mình vào trong rừng cây phía sau, Phương Mộc vẫn thấy rõ —— Áo khoác màu đen không vừa người, trên chân là giày vải bố số lớn, tóc dài, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt huyết hồng. Trong tay là một đoạn thân cây thô lớn.

Chính là Ngụy Nguy.

Dần dần có chất lỏng nóng ướt từ trên đầu chảy xuống, Phương Mộc lấy tay lau một chút, đầu ngón tay là một mảnh dính dáp. Giữa gió lạnh, mùi tanh ngọt xộc thẳng vào xoang mũi.

Anh lảo đảo một chút, đem máu từ vết thương chùi lên quần: “Thân thủ không tồi —— So với tên khốn Tôn Phổ kia mạnh hơn nhiều lắm, hắn dùng súng cũng không thể giết chết được tôi. . . . . .”

“Mày câm mồm!” Một thanh âm cuồng loạn đột ngột truyền đến từ giữa rừng cây, “Không cho phép mày nói anh ấy như vậy! Không cho phép!”

“Đây không phải là công kích cá nhân, mà là đánh giá khách quan.” Phương Mộc cười cười, “Cô ra đi, chúng ta nói chuyện?”

Giữa rừng cây một mảnh im lìm.

“Giày và quần áo là từ đâu tới?” Phương Mộc suy nghĩ một chút, bổ sung, “Lấy từ hộp giầy lớn trong phòng tiện ích, đúng không?”

Ngụy Nguy vẫn không trả lời, chỉ có thể nhìn thấy nhánh cây nhẹ nhàng đong đưa, mơ hồ có tiếng răng rắc giẫm lên cành khô truyền đến.

Phương Mộc dùng đèn pin cường quang quét tới quét lui vào rừng cây, giữa những quang ảnh loang lổ nhìn không thấy bóng người, nhưng lại nhìn thấy sau vùng rừng cây này là một mảnh hư không thật lớn. Giữa khe rỗng tiếng gió chợt đổi mạnh, phảng phất như có vô số vong linh lượn quanh giữa không trung, nức nở nghẹn ngào.

Phương Mộc chợt ý thức được, nơi này đã là đoạn cuối của khu mộ này, sau rừng cây chính là một mặt vách đứng cao đến hơn mười thước.

Ngụy Nguy nếu muốn rời khỏi đây, hoặc là nhảy xuống vực, hoặc là bay qua ngọn núi nhỏ này hướng sườn tây xuống núi. Giữa rừng núi không một bóng người, chỉ cần ả lên núi khẳng định sẽ bị Phương Mộc phát hiện. Một lựa chọn cuối cùng là từ con đường giữa những dãy mộ chạy ra, mà nơi đó vừa vặn là vị trí Phương Mộc đang đứng.

Nếu ả lựa chọn tiếp tục giằng co, khảo nghiệm nhiệt độ mà con người có thể chịu đựng. Quần áo và giày của Ngụy Nguy đều tạm trộm từ trong bệnh viện ra, vả lại đều là áo mỏng giày đơn, trong đêm tuyết âm hai mươi mấy độ, khẳng định kiên trì không được bao lâu.

Trên thực tế, ả đã không còn chỗ nào để trốn nữa.

Nghĩ tới đây, tâm trạng Phương Mộc thả lỏng không ít. Song, chính tình hình của anh cũng không tốt là bao. Đầu bị thương đã sưng tấy lên, máu trên vết thương mặc dù đã đông lại, cảm giác đau đớn lại từng trận nối tiếp từng trận truyền đến, tựa hồ có một con rắn không ngừng giãy giụa trong vết thương khuấy đến khuấy đi. Cảm giác này khiến cho anh buồn nôn, còn nương theo đó là cơn chóng mặt thường thường kéo tới.

Phương Mộc chậm rãi lùi đến đứng vững bên cạnh mộ bia Tôn Phổ, hai mắt không ngừng sục sạo giữa rừng cây kia, song, nơi cột sáng của đèn pin cường quang có thể chiếu đến chỉ là những nhánh cây theo gió đong đưa, thỉnh thoảng nhìn thấy một mảnh bóng mờ thật lớn, cẩn thận phân biệt, mới phát hiện đây chẳng qua chỉ là một khối đá hình dáng kỳ quái trong rừng mà thôi.

Thình lình, Phương Mộc đá phải một thứ gì đó, lập tức nghe thấy thanh âm của thủy tinh vỡ vụn. Anh bị dọa sợ, vô thức chiếu về phía dưới chân, chỉ thấy nửa bình rượu vỡ đang quay cuồng trên mặt đất. Cơ hồ là cùng lúc, trong dư quang của Phương Mộc xuất hiện một thứ gì đó đen tuyền, thẳng hướng sọ não của mình bay tới.

Anh vội vàng lách về phía sau, vật kia xẹt qua trước mắt, “cộp” một tiếng nện trên thân cây phía sau, rồi dọc theo sườn núi lộc cộc lăn xuống.

Là một viên đá.

Phương Mộc khẽ cắn môi, đối mặt vơi rừng cây lạnh lùng nói: “Không còn chiêu nào khác sao? Ngắm chẳng trúng chút nào.”

Giữa rừng cây truyền đến thanh âm sột sột soạt soạt, ả đang ẩn núp, hoặc đang tìm thời cơ công kích tiếp theo.

Phương Mộc suy nghĩ một chút, lại nhìn dưới chân. Ngoại trừ bình rượu vỡ kia ra, trước mộ bia Tôn Phổ còn bày một chai rượu Ngũ Lương, một hộp thuốc lá Phù Dung Vương chưa mở cùng một khối bánh ngọt nho nhỏ.

“Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật của Tôn Phổ.” Phương Mộc cười cười, dứt khoát ngồi xuống, mở nắp chai rượu uống một ngụm. Chất lỏng cay xè xuyên qua yết hầu vào thực quản, trong nháy mắt từ trong cơ thể dâng lên một cỗ ấm nóng. Cơ hồ là cùng lúc, vết thương trên đầu cũng kịch liệt mà đau đớn hẳn lên.

“Đồ tế có chút keo kiệt. Tiền cũng là trộm trong bệnh viện sao?” Phương Mộc mở hộp thuốc lá ra, rút một điếu, “Nếu thêm một cái nữa vào đầu tôi, có thể khiến Tôn Phổ càng cao hứng hay không nhỉ?”

“Không được động đến đồ của anh ấy!” Một tiếng gào sắc nhọn vang lên giữa rừng cây, Phương Mộc lập tức nhận rõ vị trí của Ngụy Nguy, gắt gao nhìn xoáy vào đó, toàn thân dần dần căng thẳng.

“Cô còn nhớ rõ hắn thích Phù Dung Vương?” Phương Mộc lại hút một hơi thuốc, “Hắn là một tên hung thủ giết người ti tiện, vì hắn làm như vậy, đáng giá sao?”

“Đó không phải là lỗi của anh ấy! Các người đã đoạt đi thứ quý giá nhất của anh ấy!” Thanh âm của Ngụy Nguy bén nhọn, run rẩy, phảng phất như mũi dao cứa trên thủy tinh, “Không ai có thể thay thế được vị trí của anh ấy trong lòng tôi, không ai cả!”

“Giang Á cũng không thể?” Phương Mộc cắt ngang lời ả, “Cô bồi dưỡng hắn thành Tôn Phổ thứ hai, không phải là để nói cho tôi biết, Tôn Phổ chưa từng biến mất sao?”

“Đúng.” Trong thanh âm của Ngụy Nguy không hề thiếu khoái ý ác độc, “Mày cho rằng mày đã hại chết Tôn Phổ, thì thiên hạ sẽ thái bình sao? Không, tao cho mày biết, hết thảy những việc này sẽ không chấm dứt, cũng không có khả năng triệt tiêu!”

Là dạng tình yêu gì, có thể làm cho một người điên cuồng đến mức này?

Phương Mộc trầm mặc một lát, thấp giọng hỏi: “Tại sao là Giang Á?”

Ngụy Nguy trả lời bằng sự trầm mặc đồng dạng. Một lúc lâu, thanh âm trầm thấp, thong thả giữa đại tuyết truyền đến. “Hắn có cùng những phẩm chất đặc biệt: Cực khổ. Ẩn nhẫn. Kiên nhẫn. Cẩn thận. Khát vọng được thừa nhận.” Thanh âm của Ngụy Nguy dần dần trở nên chua chát, “Quan trọng nhất là, hắn giống như ta, vì người yêu có thể bất chấp tất cả.”

“Cô chắc chắn như vậy?” Phương Mộc cau mày, “Cô hiểu rõ hết thảy của hắn sao? Cô biết. . . . . .”

“Ta đương nhiên biết!” Ngụy Nguy cướp lời, “Ngươi nói đến bác sĩ kia sao? Ngày thứ hai sau phẫu thuật ta đã tỉnh dậy. Nhưng ta muốn chờ đợi. Ta muốn xem Giang Á sẽ làm thế nào. Khi ta từ trong miệng y tá nghe được chuyện bác sĩ kia đã mất tích, ta liền biết mình đã không chọn lầm người.”

“Sau đó,” Phương Mộc chậm rãi nói, “Sau đó cô liền đóng giả thành người thực vật —— Lâu như vậy?”

Ngụy Nguy cười rộ lên, tiếng cười thê lương quanh quẩn thật lâu trên vùng trời mộ địa.

“Ta nằm trên giường, vẫn không nhúc nhích, thế nhưng ta hiểu rõ tất cả mọi chuyện. Ta thậm chí có thể từ chương trình TV và trong báo chí Giang Á xem đoán được hắn muốn giết ai. Hắn mỗi ngày đều đến bệnh viện bầu bạn với ta, chỉ cần hắn rời đi sớm, ta liền biết đêm đó hắn muốn động thủ.” Trong thanh âm của Ngụy Nguy xen lẫn thở dốc, tựa hồ khó có thể một hơi nói đến nhiều lời như vậy, “Mà một đám ngu xuẩn các người căn bản không biết một người thực vật đêm hôm sẽ theo dõi hắn, thậm chí ngay cả Giang Á cũng không ngờ được.”

Phương Mộc không hề mở miệng, chỉ lẳng lặng ngồi dưới đất, không biết nên hối hận vì mình sơ ý, hay khiếp sợ vì sự điên cuồng của Ngụy Nguy.

Tuyết càng rơi càng lớn, rất nhanh, hết thảy chung quanh đều bị một mảnh trắng toát bao trùm. Những mộ bia yên lặng đứng trang nghiêm này phảng phất như đã phủ thêm bộ áo tơi màu trắng, lẳng lặng chờ đợi hai nam nữ đang giằng co này.

loading...

Trên hộp bánh ngọt trước mộ Tôn Phổ cũng là một mảnh óng ánh. Xuyên thấu qua màng nhựa, có thể nhìn thấy bông kem hình hoa tinh xảo cùng hình trái tim đỏ tươi ở giữa.

Phương Mộc kinh ngạc nhìn bánh kem, đột nhiên đề cao âm lượng hỏi: “Cô có yêu Giang Á không?”

Vấn đề thình lình nảy ra tựa hồ khiến cho Ngụy Nguy cảm thấy kinh ngạc, trong thanh âm của ả thậm chí lộ ra một tia bối rối.

“Không, đương nhiên không!” Ngụy Nguy phảng phất như đang vội vàng phân bua, “Tại sao tôi phải yêu hắn? Hắn kém xa so với Tôn Phổ —— Mặc dù thế, các người đều đồng dạng bó tay với hắn!”

“Thật không?” Phương Mộc lạnh lùng đáp lại, “‘Ánh sáng thành phố’? Hắn đã bại lộ, chùm sáng này rốt cuộc chiếu không nổi nữa rồi. . . . . .”

“Thật không?” Ngụy Nguy hỏi ngược lại, trong thanh âm tràn ngập chế nhạo, “Ngươi cho rằng ta chỉ có Giang Á sao? Đừng quên, ta đã từng thắng một lần rồi!”

Phương Mộc sững sờ, lập tức trở mình đứng dậy, mặt hướng phiến rừng nọ quát: “Lời này có ý gì?”

Không có người trả lời anh, chỉ có tiếng gió càng ngày càng mạnh, mơ hồ xen lẫn tiếng cười âm lãnh của một nữ nhân.

“Nói cho ta biết! Còn có ai nữa?” Phẫn nộ và nghi hoặc khiến đôi mắt Phương Mộc đỏ ngầu, anh nhìn quanh bốn phía, đột nhiên từ trên mặt đất nhấc lên bình rượu, đem tất cả rượu trắng xối trên mộ bia của Tôn Phổ.

“Ta đếm đến ba, nếu không nói. . . . . .” Phương Mộc thắp sáng bật lửa trong tay, “Ta sẽ cho Tôn Phổ một sinh nhật náo náo nhiệt nhiệt trước nay chưa từng có!”

Trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện một trận xao động, nhánh cây cũng kịch liệt đong đưa.

“Một. . . . . . Hai. . . . . . .Ba!”

Vừa dứt lời, Phương Mộc đã đem bật lửa trong tay ném hướng mộ bia. Theo một tiếng “phụt” trầm đục, mộ Tôn Phổ trong nháy mắt bao phủ trong một quầng lửa màu lam nhạt!

Cơ hồ là cùng lúc, giữa rừng rậm phía sau Phương Mộc truyền đến tiếng vang mãnh liệt, anh vô thức xoay người, dùng đèn pin cường quang hướng chỗ phát ra tiếng vang dị thường nọ chiếu qua.

Ngụy Nguy đứng giữa rừng rậm, hai cánh tay duỗi ngang thân, áo gió rộng thùng thình trên người theo gió lắc lư.

Dưới chân Phương Mộc phát lực, hướng ả xẹt tới. Mời vừa giẫm vào khu rừng, anh liền lập tức ý thức được không đúng, Ngụy Nguy trước mắt có vẻ quá mức phong phanh, hơn nữa —— Ả không có đầu!

Rút lui! Đây chẳng qua là áo gió Ngụy Nguy treo trên nhánh cây mà thôi!

Phương Mộc đang muốn dừng bước, chợt nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng thét thê lương. Anh vội vàng xoay người, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trên người lập tức cảm giác được có người đè đến. Hai tay hai chân người nọ đều gắt gao quấn quanh người Phương Mộc. Phương Mộc đứng thẳng không được, té ngã về phía sau. Đồng thời, một thứ gì đó bén nhọn băng lãnh kề trên cổ anh.

Mẹ nó, ả cư nhiên còn có dao nhíp!

Phương Mộc vô thức nghiêng đầu đi, tránh cho dao nhíp trực tiếp đâm trúng động mạch cổ, song, da trên cổ vẫn bị đâm rách. Một kích không thành, tay kia của Ngụy Nguy gắt gao kẹp lấy yết hầu của Phương Mộc, vung dao lại muốn đâm sang.

Luận tố chất thân thể và sức mạnh, Ngụy Nguy đều không bằng nổi Phương Mộc, thêm vào thời gian dài nằm trên giường, năng lực phối hợp của thân thể càng kém tới cực điểm. Song ả đem toàn thân vững vàng dán trên lưng Phương Mộc, dưới tâm tình điên cuồng cư nhiên bộc phát ra sức mạnh cường đại. Nửa người trên Phương Mộc bị trói buộc, một tay kéo tay Ngụy Ngụy kẹp trên cổ họng mình, tay kia chật vật ngăn chặn con dao nhíp trong tay Ngụy Nguy ở sau đầu. Giữa lúc sấm vang chớp giật, trên tay và trên cổ đã bị đâm mấy lỗ nhỏ.

Máu tươi trong nháy mắt bắn tóe ra ngoài, Phương Mộc thật vất vả bắt được tay cầm dao của Ngụy Nguy, lại bởi vì máu tươi mà tuột tay. Trong lúc bối rối, Phương Mộc túm tóc Ngụy Nguy, ả đau đến hét lên một tiếng, trên tay lại không chút nào ngơi nghỉ, dao nhỏ tùy tiện đâm mạnh trên cổ Phương Mộc.

Phương Mộc đành phải buông tóc ả ra, tiếp tục ngăn chặn sau đầu. Thình lình, ngón tay anh chạm phải thứ gì đó cảm xúc như vải vóc. Phương Mộc lập tức ý thức được đây là ống tay áo của Ngụy Nguy, vội vàng chặt chẽ nắm lấy, đột ngột phát lực, cương ngạnh túm tay phải cầm dao của Ngụy Nguy ra.

Không ngờ, Ngụy Nguy cũng không vì tay phải bị trói bộc mà mất đi năng lực công kích, ả dùng cánh tay trái gắt gao xiết cổ họng Phương Mộc, hé miệng hướng sau gáy Phương Mộc táp tới.

Phương Mộc lập tức cảm thấy một hàm răng cắm thật sâu vào trong da mình, đau đến quay cuồng tại chỗ. Ngụy Nguy như trước giống như con thú nhỏ ngoan cố, gắt gao quấn quanh Phương Mộc. Giữa lúc giãy giụa, tư thế Phương Mộc biến thành nửa ngồi xổm, anh vận đủ một hơi, hai chân đạp một cái, cả người bay hất về phía sau, theo sườn dốc nặng nề ngã lăn xuống.

Hai người ở trên sườn núi lăn lộn vài cái, cuối cùng đồng loạt té ngã trên con đường mòn giữa những mộ bia. Trong lúc lăn lộn, đầu Phương Mộc đụng vào hòn đá và thân cây, mắt trái đã không còn cảm thấy ánh sáng. Tình hình của Ngụy Nguy thảm hại hơn, dán sau lưng Phương Mộc ả tựa như một đệm thịt, bị thân thể nặng nề của Phương Mộc đè lên va chạm nhiều hơn, phần lưng đã bị thương nặng, trong miệng còn ho ra máu. Song, ả đem chút sức lực cuối cùng còn sót lại đều tập trung trên tay và chân, như trước không ngừng quấn quanh trên người Phương Mộc. Dao nhíp trong tay cư nhiên vẫn còn cầm chắc, ả một bên ho ra máu, một bên hữu khí vô lực quấn trên người Phương Mộc.

Toàn thân Phương Mộc nhiều chỗ bị thương, cả người đã rơi vào trạng thái chết lặng, chỉ có thể cảm thấy dao nhíp trong tay Ngụy Nguy nông nông đâm phá da mình, nhưng không cảm giác được đau đớn nào. Anh giãy giụa muốn đứng lên, nhưng không có sức thoát khỏi Ngụy Nguy trên người, chỉ có thể gian nan bò rạp trên mặt đất.

Mộ bia Tôn Phổ còn đang thiêu đốt, thế lửa cũng đã nhỏ đi nhiều, chỉ còn chỗ ngồi trên mộ bia còn lưu lại vài ngọn lửa màu lam. Trong hoảng hốt, Phương Mộc đột nhiên nhìn thấy phiến đá cẩm thạch phía trên đã rạn nứt, chắc hẳn do nhiệt độ thấp thêm vào ngọn lửa cháy bỏng mà thành.

Giữa cái khe, một hộp màu đen như ẩn như hiện.

Phương Mộc lập tức ý thức được đó là vật gì, trong đại não hỗn độn hiện lên một tia quang mang. Anh không để ý đến Ngụy Nguy còn đang đâm chọc mình phía sau, dùng cả tay lẫn chân bò qua, nhấc phiến đá cẩm thạch rạn nứt lên, đem hủ tro cốt Tôn Phổ đào ra.

Ngụy Nguy phía sau đã thấy rõ động tác của Phương Mộc, kêu một tiếng sợ hãi: “Ngươi muốn làm gì? Đừng. . . . . .”

Phương Mộc cố gắng nhấc người, hét lớn một tiếng, đem hủ tro cốt Tôn Phổ vứt ra thật xa. Hộp đen nọ trên không trung vẽ ra một đường cong, lọt vào trong phiến rừng rậm.

Cơ hồ là cùng lúc, Phương Mộc cảm giác được áp lực trên lưng thả lỏng —— Ngụy Nguy từ trên người anh nhảy xuống, lảo đảo một chút, nhào thẳng đến phiến rừng rậm nọ.

Phương Mộc nửa quỳ trên đường nhỏ, tê tâm liệt phế ho khan, sau khi hô hấp thoáng bình phục lại, anh loạng choạng đứng dậy, lảo đảo chạy theo sau Ngụy Nguy.

Trong rừng rậm một mảnh đen nghịt, đi vào từng bước một, ánh lửa yếu ớt trên đường nhỏ khó có thể chiếu đến nơi này. Phương Mộc cố sức trợn to con mắt duy nhất bên phải còn có thể nhìn được, giữa những bụi cây gian nan tìm kiếm. Dần dần, một cụm bóng đen không ngừng giãy giụa hiện lên trong tầm mắt anh. Cụm bóng đen nọ nằm rạp trên mặt đất, vừa bò vừa điên cuồng thì thào tự nói:

“Ở đâu. . . . . . Anh ở đâu. . . . . .”

Phương Mộc dựa lưng vào một gốc cây tùng bách bên cạnh, thở hổn hển nói với cụm bóng đen nọ: “Đầu hàng đi. . . . . .Cô trốn không thoát được. . . . . .”

Bóng đen lại như nghe không lọt được lời của anh, như trước quỳ rạp trên mặt đất tìm kiếm.

“Xin lỗi. . . . . .Anh ở đâu rồi. . . . . .”

Phương Mộc sờ sờ còng tay bên hông, khẽ cắn môi, vừa cất bước, liền cảm thấy dưới chân đá trúng một vật, nghe thanh âm tựa hồ là chất kim loại. Anh khom thắt lưng mò tìm, rất nhanh đã đụng tới nó. Ông trời phù hộ, cư nhiên là đèn pin cường quang kia.

Phương Mộc sờ sờ đèn pin, thử ấn vào chốt mở. Một cột sáng thoáng chốc bắn ra. Phía trước vài thước, mặc đồ bệnh nhân, tóc rối tung, hình dáng như quỷ mị Ngụy Nguy cũng bị che phủ dưới ánh sáng.

“Theo tôi trở về, cô trốn không thoát đâu.”

Ngụy Nguy ngơ ngác nhìn đèn pin trong tay Phương Mộc, tựa hồ đối với cường quang trước mắt không chút phản ứng nào. Một lúc lâu sau, ả chậm rãi quay đầu đi, nương theo quang mang của đèn pin mờ mịt nhìn chung quanh. Thình lình, đôi mắt ả thoáng trừng lớn, trên khuôn mặt tràn đầy bùn đất và vết máu hiện ra biểu tình kinh hỉ.

Phương Mộc theo ánh mắt cô ta nhìn lại, hủ tro cốt của Tôn Phổ lẳng lặng nằm giữa đống cỏ khô.

Ngụy Nguy hét lên một tiếng, dùng cả tay lẫn chân bò sang, phảng phất như đó là một vật quý báu đã mất nay lại tìm về được.

Trong mắt Phương Mộc, trên hủ tro cốt nọ lại là khuôn mặt tươi cười tràn ngập tự tin và trào phúng đó. Cho dù giữa rừng rậm một mảnh tối đen, khuôn mặt đó vẫn như trước sinh động, rực rỡ, phảng phất như đã sống lại.

Là ngươi.

Bởi vì ngươi không chịu yên nghỉ, mới có nhiều người vô tội chết thảm như vậy.

Bởi vì ngươi không chịu yên nghỉ, mới có một luồng cường quang bao phủ thành thị.

Bởi vì ngươi không chịu yên nghỉ, mới có thể khiến cơn ác mộng một lần nữa tái diễn.

Bởi vì ngươi không chịu yên nghỉ, mới có thể khiến cho sự lương thiện bị cấm cản, hung bạo hoành hành.

Là ngươi!!

Đại não Phương Mộc trong nháy mắt trống rỗng, anh nhanh như chớp vọt tới, trước khi Ngụy Nguy kịp đụng tới cái hộp kia, một cước đá văng.

Đồng thời với cảm giác đau nhức nơi đầu ngón chân, hộp gỗ nhẹ nhàng bay lên, trên không trung xoay tròn, xẹt qua những đỉnh cây tùng bách này, thẳng hướng đến khoảng không cực lớn sau lưng sườn núi bay đi.

Ngụy Nguy thét lên một tiếng sợ hãi, lập tức như một con báo săn, từ trên mặt đất nhảy dựng lên, hướng hộp gỗ giữa không trung bổ nhào tới.

Hết thảy đều phát sinh trong nháy mắt. Song, đối với Phương Mộc mà nói, lại tựa như cảnh quay chậm trong phim điện ảnh vậy.

Hộp gỗ trên không trung chậm rãi rơi xuống, đập vào một tảng đá lớn trên đỉnh núi bắn lên, nắp hộp và thân hộp thốt nhiên nứt ra. . . . . .

Ngụy Nguy vẻ mặt hoảng sợ há hốc miệng, trên khuôn mặt bị tóc rối bời che phủ, chỉ có một đôi mắt lấp lánh quang mang tuyệt vọng. Ả phí công nhào tới, cố gắng dùng tay tiếp lấy hộp gỗ đã rạn nứt nọ. . . . . .

Hộp gỗ trên không trung nứt ra thành vài mảnh, bụi trắng mịn tung tóe ra, phảng phất như u linh nhảy múa giữa đêm tối, xoay tròn muôn vẻ. . . . . .

Cả thân thể Ngụy Nguy cơ hồ bay ngang ra, tay phải kiệt lực mở rộng về phía trước. Song tro cốt Tôn Phổ chỉ chập chờn trên không trung chốc lát, đã bị cuồng phong kéo xé tan tành. U linh nọ phảng phất như còn chưa cam lòng, nhưng chỉ có thể giãy giụa trong khoảnh khắc tiêu tán, thoáng đọng lại trên đầu ngón tay của Ngụy Nguy, rồi nhẹ nhàng trôi về hướng bóng tối vô tận nọ. . . . . .

Phía trước người Ngụy Nguy chưa tới nửa thước, chính là mặt vách đá sâu hơn mười thước kia.

Trái tim Phương Mộc phảng phất như bị một thanh búa tạ hung hăng đánh vào, loại đau đớn này không cách nào hình dung, khó có thể nói nên lời.

Đây là yêu sao?

Tốt đẹp nhất. Tàn khốc nhất. Vui sướng nhất. Thống khổ nhất. Ích kỷ nhất. Độ lượng nhất. Chờ đợi nhất. Tuyệt vọng nhất.

Tội ác không thể triệt tiêu. Tình yêu, đồng dạng không thể triệt tiêu.

Phương Mộc nhảy dựng lên.

Lúc thời gian khôi phục lại tốc độ bình thường, một tay Phương Mộc gắt gao bám trụ vào tảng đá lớn nọ, tay kia nắm lấy cổ tay Ngụy Nguy.

Nửa thân thể của Ngụy Nguy treo bên ngoài vách núi, không chút nào ý thức được bản thân mình đang trong hiểm cảnh, như trước thất thần nhìn mảnh hắc ám hư không dưới chân. Ở đó, tro cốt Tôn Phổ đã tiêu tán vô tung, nửa điểm dấu vết cũng đã không nhìn thấy được nữa.

Hơn 10 phút sau, Phương Mộc cùng Ngụy Nguy trở lại con đường nhỏ giữa những mộ bia. Khi đi ngang qua rừng rậm, Phương Mộc tìm được bộ áo gió màu đen nọ, vứt cho Ngụy Nguy.

Khắp người cả hai đều loang lỗ vết thương. Cổ Phương Mộc vô số vết thương, trên quần áo lốm đốm máu, cũng may không có vết thương chí mệnh, còn miễn cưỡng chịu đựng được. Tình huống của Ngụy Nguy rất không xong, không chỉ có hình dáng bề ngoài như ác quỷ, từ cách ả khom người không ngừng ho ra máu đến xem, nội tạng hiển nhiên đã bị thương nặng.

Ả trở nên an tĩnh hơn nhiều, thủy chung đưa lưng về phía Phương Mộc, nửa quỳ trước mộ bia của Tôn Phổ, vẫn không nhúc nhích mà nhìn bức ảnh bị hun đầy khói đen trên mộ bia. Một lúc lâu, Ngụy Nguy vốc tuyết đọng lên bức ảnh, dùng cổ tay áo khoác chậm rãi chà lau.

Phương Mộc dựa lưng vào mộ bia của mình, yên lặng nhìn động tác của Ngụy Nguy. Giờ phút này gió lặng tuyết ngừng, trong khu mộ lại khôi phục sự yên ắng. Những cây tùng bách này cũng không còn giương nanh múa vuốt nữa, tựa hồ trận quyết tử triền đấu vừa rồi chưa hề phát sinh.

Bức ảnh của Tôn Phổ rất nhanh đã được dọn sạch, Ngụy Nguy thân che kín vết máu, ngón tay khô gầy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đọng lại trên khung ảnh nọ. Ước chừng nửa giờ sau, ả gian nan cúi người xuống, bắt tay vào xử lý tấm đá cẩm thạch vỡ vụn này. Sau khi miễn cưỡng chắp và thành một hình dạng đầy đủ, ả thở dài một hơi, tựa hồ đã giải quyết xong một nỗi băn khoăn.

Phương Mộc nhìn thân hình ả vẫn thỉnh thoảng run rẩy cùng với bàn tay phải che trên ngực, thấp giọng nói: “Đến bệnh viện?”

Ngụy Nguy lắc đầu, cười khổ một tiếng: “Không cần thiết.”

Ả chỉ vào đầu mình: “Khối u kia là ác tính, cho dù khi đó phẫu thuật thành công, ta cũng không sống lâu nữa.”

“Cô hiện tại phải sống.” Phương Mộc nhìn chằm chằm ả nhấn rõ từng chữ, “Ta cần cô xác nhận Giang Á.”

“Việc đó không có khả năng.” Ngụy Nguy dứt khoát cự tuyệt, “Ngươi có thể bắt ta trở về, cũng có thể dùng danh nghĩa phòng vệ chính đáng giết chết ta —— Tựa như lúc đầu ngươi đã làm vậy với Tôn Phổ.”

Ả dừng một chút: “Thế nhưng ngươi đừng trông mong ta sẽ giúp ngươi bắt Giang Á —— Tuyệt đối không thể.”

“Tại sao?” Phương Mộc đột nhiên cười cười, “Cô thương hắn?”

“Đừng hỏi loại vấn đề ngu ngốc này. Ta đã không còn biết loại cảm giác này nữa.” Ngụy Nguy cũng nở nụ cười, ả quay đầu nhìn mộ bia của Tôn Phổ, “Hiện tại anh ấy đã đi rồi, đã hoàn toàn biến mất. . . . . .”

Ngụy Nguy xoay người, nhìn Phương Mộc, chỉ tay vào lồng ngực mình: “Nơi này, cũng đã là một mảnh trống rỗng. Không có yêu, không có hận, cái gì cũng không có nữa.”

Phương Mộc kinh ngạc nhìn ả, chợt cảm thấy nội tâm một mảnh bình tĩnh.

Đúng vậy, cái gì cũng không có nữa. Tựa như tro cốt của Tôn Phổ tiêu tán trong cuồng phong, từng hạt từng hạt bụi nhỏ đều đã rơi vào trong mảnh đất dưới chân núi.

Tất cả yêu, đều bắt nguồn từ hắn; Tất cả hận, cũng bắt nguồn vì hắn.

Nhưng ai có thể khẳng định, năm thứ hai khi mùa xuân về, trên mảnh đất nọ sẽ không mọc lên cỏ cây tốt tươi và hoa lá tươi đẹp?

Đã như vậy, thì có gì mà không thể buông nữa?

Phương Mộc xoay người, mặt hướng cánh rừng tùng bách vẫn một mảnh xanh biếc như cũ, thấp giọng nói: “Cô đi đi.”

Ngụy Nguy vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn bóng lưng trầm mặc phía trước này, tựa hồ đang xác nhận những lời này là xuất phát từ chân tâm, hay là một cái bẫy. Hồi lâu sau, ả hướng bóng lưng Phương Mộc thoáng gật đầu, xoay người thất tha thất thểu rời đi.

Thẳng đến khi tiếng soàn soạt của quần áo ma sát biến mất bên tai, Phương Mộc thở dài thật sâu, cả người trong nháy mắt thả lỏng xuống.

Anh xoay người, lập tức cảm thấy áo ướt sũng máu đã biến khô cứng rắn, ma sát vào miệng vết thương trên cổ, đau đến kim châm muốt xát. Phương Mộc một bên túm cổ áo ra, một bên đi từ từ đến trước mộ bia của mình, ngồi ở đó ngẩn người.

Ân oán cùng Tôn Phổ và Ngụy Nguy đã hoàn toàn chấm dứt. Anh còn sống, Ngụy Nguy cũng chưa chết. Vĩnh viễn biến mất chỉ là người sớm phải biến mất kia. Bất luận kết cục thế nào, Ngụy Nguy cùng những mã hóa này cũng sẽ không xuất hiện nữa. Từng tưởng rằng không thể triệt tiêu, cuối cùng cũng đã tan thành mây khói.

Thà dây dưa, còn không bằng tha thứ.

Phương Mộc chợt rất muốn hút một điếu thuốc. Anh sờ sờ túi áo mình, vừa rồi trong lúc giằng co, hộp thuốc lá sớm đã chẳng biết lạc đến nơi nào rồi. Anh nhìn hộp thuốc lá Phù Dung Vương bên cạnh mộ Tôn Phổ kia, gian nan dời bước qua. Mới vừa khom thắt lưng xuống, chợt nghe từ cuối lối đi truyền đến thanh âm của Ngụy Nguy.

“Có một việc, ta cảm thấy nên nói cho ngươi biết.” Trong bóng đêm, thân ảnh của Ngụy Nguy chỉ còn lại một đường nét mơ hồ, “Ngươi khiến ta mất đi người yêu thương nhất, Giang Á vì ta, cũng sẽ làm thế.”

Ả dừng một chút: “Hy vọng ngươi còn kịp.”

Dứt lời, Ngụy Nguy lại biến mất trong bóng đêm.

Phương Mộc ngơ ngác nhìn mảng bóng mờ nọ, sau vài giây, đột ngột hướng xuống núi chạy như điên.

Âm thanh chờ đợi đơn điệu chưa bao giờ làm cho người ta cảm thấy dài đằng đẵng đến thế. Không ai nghe máy. Gọi lại, vẫn không ai nghe.

Phương Mộc cơ hồ đã đem chân ga giẫm muốn đứt đoạn, kim chỉ trên đồng hồ vận tốc dần đến gần con số nguy hiểm, song, anh đã hoàn toàn không còn ý thức được việc này.

Trên quốc lộ ngoại ô sau đợt tuyết trở nên trơn ướt. Các tài xế ở trên đường cẩn thận hoảng sợ nhìn chiếc xe jeep chạy như điên này, hoài nghi nó ở giây tiếp theo sẽ trở mình nằm dưới nền đường, xe hủy người vong. Song, trong khi trượt lách và lắc lư không ngừng, chiếc xe jeep này vẫn như trước phóng như bay về phía nội thành.

Đã không biết là lần thứ mấy nghe được câu “Số máy quý khách vừa gọi không có người trả lời, xin gọi lại sau”, Phương Mộc một bên hung hăng nhấn ga, một bên bấm gọi vào di động của Dương Học Vũ.

Mới vừa nối máy, Phương Mộc liền hét lớn: “Nhanh đi tìm Mễ Nam, nhanh!”

“Cái gì?” Dương Học Vũ đầu tiên là mê man, tiếp theo là lo lắng, “Mễ Nam làm sao?”

“Cô ấy đang gặp nguy hiểm!” Phương Mộc dùng hết khí lực toàn thân quát, “Nhanh đi!”

“Tôi lập tức đi đây!” Dương Học Vũ không nói hai lời, lập tức cúp điện thoại.

Từ nghĩa trang Long Phong lái vào nội thành chỉ dùng thời gian ngắn ngủi hơn 10 phút, song đối với Phương Mộc mà nói, lại gian nan như thể một thế kỷ trôi qua. Lúc này đã gần đến 9h tối, xe cộ bên trong nội thành vẫn đông đúc như trước. Đèn đỏ, trực tiếp xông qua. Xe cộ chen chúc lấp kín đường, ngay trên vỉa hè mạnh mẽ xuyên qua. Luật lệ giao thông gì, hình tượng nghề nghiệp gì, hết thảy Phương Mộc đều không màng tới nữa. Trong đầu anh chỉ còn lại một cái tên.

Mễ Nam! Mễ Nam!

Điện thoại đột ngột vang lên. Phương Mộc một tay nắm vô lăng, chuyển ngoặc qua một góc đường, cơ hồ hất tung thùng rác bên đường, tay kia nhận nghe điện thoại.

“Alo?”

“Tôi tìm không được Mễ Nam. Điện thoại di động của cô ấy không ai nghe.” Thanh âm của Dương Học Vũ cũng lo lắng vạn phần, “Bất quá, định vị điện thoại di động hiển thị nó đang ngay trong tòa nhà phụ cận nhà cô ấy.”

“Năm phút sau sẽ đến.” Phương Mộc bổ sung nói, “Gọi xe cấp cứu, còn nữa, cậu mang súng theo.”

“Biết.”

Bốn phút rưỡi sau, Phương Mộc đậu xe dưới lầu nhà Mễ Nam, xông thẳng tới trước cửa liên lạc dưới lầu, điên cuồng nhấn chuông cửa phòng 403.

Không ai trả lời.

Phương Mộc không có kiên nhẫn đợi thêm nữa, lại liên tục ấn chuông cửa của hộ gia đình khác. Rất nhanh, một giọng nam già nua vang lên trong máy nói: “Đã về rồi?”

“Mở cửa! Nhanh chóng mở cửa!”

“Cậu là ai hả?”

“Cảnh sát!” Phương Mộc nóng lòng quát, “Mở cửa nhanh!”

“Hửm? Cậu là người ở đâu?” Giọng nam vừa bối rối vừa tràn ngập lưỡng lự, “Có chuyện gì không?”

“Chết tiệt!” Phương Mộc không cùng ông ta nói nhảm nữa, cấp tốc xem xét cửa liên lạc. Trên cửa có một tấm thủy tinh nho nhỏ, sườn ngoài đậy lưới chắn inox. Phương Mộc cắm tay vào giữa lưới chắn, chân phải đạp trên cửa, theo một trận tiếng kim loại gãy vang giòn, mối hàn trên lưới chắn bị Phương Mộc cường ngạnh giựt ra!

Phương Mộc bỏ lại lưới chắn, vung nắm đấm phá nát tấm thủy tinh, sau đó đem cánh tay thò vào xoay mở khóa cửa, rồi lập tức vọt vào trong hành lang.

Bước nhanh lên lầu bốn, Phương Mộc lao thẳng tới trước cửa phòng 403, cuống quít đập cửa phòng.

“Mễ Nam, Mễ Nam!”

Bên trong một mảnh tĩnh mịch, không hề có tiếng động.

Trái tim Phương Mộc đã nhảy đến cuống họng, trên đầu cũng là mồ hôi lạnh nhễ nhại.

Cô ấy không có nhà, hay là đã. . . . . .

Cánh cửa phòng 402 đột ngột mở ra, một người đàn ông thò đầu ra, nhìn thấy bộ dạng như kẻ điên của Phương Mộc, hít ngược một ngụm khí lạnh, vội vàng thụt đầu về.

Phương Mộc không kịp để ý tới gã, nhìn cánh cửa chống trộm của phòng 403 từ trên xuống. Cửa sắt rất dày nhìn qua kiên cố vô cùng, trên mặt cửa trơn nhẵn ngoại trừ một tay nắm cửa, không còn nơi này có thể xuống tay.

Phương Mộc túm lấy nắm cửa, đập lên mặt tường, liều mạng kéo về phía sau. Song, vô luận anh dùng sức cỡ nào, cánh cửa chống trộm này ngoại trừ phát ra tiếng kẽo kẹt khó nghe ra, vẫn như trước lông tóc không tí hao tổn nào.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?!

Phương Mộc đã mất đi lý trí, một bên phí công kéo giựt cửa phòng, một bên khàn giọng quát: “Mễ Nam, Mễ Nam!”

Chính tại lúc này, trong hành lang đột nhiên truyền đến một tràn tiếng bước chân dồn dập, trong nháy mắt, Dương Học Vũ cũng vọt lên.

Chỉ cần liếc mắt một cái, Dương Học Vũ đã nhận rõ tình hình. Anh ta không nói một lời túm Phương Mộc ra, nhấc chân hướng trên khóa cửa đóng chặt giẫm mạnh, sau đó lại kéo nắm cửa, cánh cửa phòng trộm lại vẫn cứ bền vững khảm trên khung cửa.

Dương Học Vũ mắng một câu, xoay người lui ra phía sau Phương Mộc, sau đó liền rút súng lục ra, một tay che trên trán, một tay hướng khóa cửa nhắm. . . . . .

“Các anh đang làm gì đó?”

Phương Mộc và Dương Học Vũ đồng loạt quay đầu.

Đứng trên cầu thang, cô gái cả đầu tóc dài ướt sũng, mang theo túi nhựa rửa mặt nho nhỏ, trong tay giơ một tuýp kem đã xài một nửa —— Chính là Mễ Nam.

Tất cả mọi người sững sờ tại chỗ. Dương Học Vũ thậm chí vẫn còn duy trì tư thế nhắm bắn, vẻ mặt không thể tưởng nổi. Song trong mắt Phương Mộc, cô gái này tựa như từ trên trời giáng xuống, đã mất nay lại có được.

Còn gì so với việc này có thể làm cho người ta cảm thấy vui mừng khôn xiết hơn được nữa?

Trái lại Mễ Nam kịp phản ứng trước, cô nhìn Phương Mộc mặt đầy vết thương, cả người lốm đốm máu, lập tức kêu một tiếng sợ hãi nhào sang.

“Trời ơi, anh làm sao vậy?”

Ngón tay trơn lạnh mịn màng xoa trên khuôn mặt Phương Mộc. Phương Mộc kinh ngạc nhìn đôi mắt tràn ngập lo lắng và ân cần kia, trong lúc nhất thời lại không nói lên được lời nào.

Dương Học Vũ khó xử nghiêng đầu đi, đem súng cắm về bên hông, nửa như trấn an nửa như trách cứ hỏi han: “Em đi đâu vậy, sao không nghe điện thoại?”

“Em ở phòng tắm công cộng dưới lầu tắm rửa, điện thoại di động để trong tủ quần áo.” Mễ Nam vội vã trả lời, lại chuyền đầu sang Phương Mộc, “Anh nói mau, anh làm sao vậy?”

Phương Mộc vẫn như trước chưa khôi phục lại tinh thần, vẫn đang chưa thể khẳng định Mễ Nam trước mặt bình yên vô sự. Anh bắt lấy cổ tay Mễ Nam, tựa như ảo mộng thì thào nói: “Em không sao cả?”

“Em vẫn tốt mà.” Mễ Nam có chút khó hiểu, quay đầu dùng ánh mắt trưng cầu ném về hướng Dương Học Vũ. Người nọ nhún nhún vai.

“Anh cũng không rõ, Phương Mộc gọi điện thoại cho anh, nói em gặp nguy hiểm.” Đang nói, điện thoại di động Dương Học Vũ lại vang lên, anh hướng Mễ Nam làm một động tác xin lỗi, đưa điện thoại di động nâng đến bên tai.

Chuông điện thoại trong hành lang trống rỗng có vẻ hết sức chói tai, đại não Phương Mộc trong nháy mắt đó bắt đầu vận chuyển.

Mễ Nam lông tóc không chút hao tổn. Vậy, ý Ngụy Nguy nói là gì?

“Ngươi khiến ta mất đi người yêu thương nhất, Giang Á vì ta, cũng sẽ làm như vậy.”

Phương Mộc đột nhiên mở to hai mắt, trái tim vừa mới bình phục lại kịch liệt nhảy dựng lên. Đồng thời, cảm giác sợ hãi cực lớn bao phủ xuống toàn thân.

Sẽ không, nhất định không phải là con bé!

Phương Mộc đẩy Mễ Nam ra, xoay người đi hướng xuống lầu. Mới vừa cất bước, đã bị Dương Học Vũ túm lấy.

“Phương Mộc!” Dương Học Vũ như trước nâng điện thoại bên tai, đầu kia điện thoại, tiếng người huyên náo mơ hồ truyền đến. Ngũ quan Dương Học Vũ đều vặn vẹo cùng một chỗ, tựa hồ đang chịu đựng khiếp sợ và thương xót cực lớn.

Anh ta không dám, cũng không nguyện nói ra tin tức đáng sợ kia, chỉ có thể gắt gao túm lấy Phương Mộc, theo dõi đôi mắt anh, máy móc lặp lại.

“Phương Mộc. . . . . .”

Hết thảy đã được vạch trần quá rõ ràng.

Phương Mộc lại tựa hồ không chịu tiếp nhận sự thật này, chỉ ngơ ngác nhìn lại Dương Học Vũ, cố gắng từ trong ánh mắt của người nọ tìm kiếm một tia biểu cảm có thể gọi là hài hước, trong miệng vẫn mãi lẩm bẩm:

“Sẽ không đâu, sẽ không đâu. . . . . .”

Mục lục
loading...